Bài viết

Người Giữ Đường Đê Giữa Mùa Nước Lũ

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Thanh Bình, sinh năm 1959, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, ông sớm quen với ruộng đồng, kênh rạch và những mùa nước nổi lên xuống thất thường. Những năm đầu thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều gian nan, ông tham gia lực lượng phục vụ dân công và hậu cần tại một đơn vị đóng quân gần vùng biên giới. Ngoài nhiệm vụ hỗ trợ đơn vị, ông còn cùng bà con địa phương tham gia giữ gìn hệ thống đê bao, bảo vệ mùa màng trong những mùa lũ lớn. Thời điểm ấy, hệ thống đê điều còn đơn sơ, chủ yếu là đắp đất thủ công. Chỉ cần mưa lớn kéo dài hoặc nước từ thượng nguồn dâng cao, nhiều đoạn đê có thể bị sạt lở, đe dọa cả cánh đồng lúa và khu dân cư phía trong. Ông Nguyễn Thanh Bình là người có sức khỏe tốt, lại quen địa hình nên thường được giao cùng tổ xung kích tuần tra, canh giữ các đoạn đê xung yếu trong mùa mưa lũ. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa lũ năm 1984. Đêm hôm đó, nước lũ từ thượng nguồn đổ về rất nhanh, khiến một đoạn đê gần khu vực canh tác bắt đầu bị xói lở nghiêm trọng. Nếu không gia cố kịp thời, nước có thể tràn qua, gây ngập toàn bộ khu vực phía trong, nơi có cả đơn vị đóng quân và ruộng lúa của người dân. Ngay khi nhận tin báo, ông Nguyễn Thanh Bình cùng tổ xung kích lập tức mang theo bao đất, tre, cọc gỗ ra hiện trường giữa đêm mưa gió. Dưới ánh đèn dầu leo lét, ông trực tiếp lội xuống mép đê đang sạt để giữ chân đất, trong khi đồng đội phía trên liên tục chuyền bao cát xuống gia cố. Nước lũ chảy xiết, bùn đất mềm nhão khiến mỗi bước đứng đều rất khó khăn. Có lúc một mảng đê nhỏ bất ngờ sạt xuống, nước tràn mạnh làm ông suýt bị cuốn trượt. Nhưng ông vẫn bám chặt thân đê, vừa hô lớn hướng dẫn mọi người tiếp tục đắp đất đúng vị trí. Điều khó khăn nhất là thời tiết càng về khuya càng mưa lớn, nhưng không ai dám rời vị trí vì chỉ cần chậm vài giờ, toàn bộ tuyến đê có thể vỡ. Sau nhiều giờ liên tục gia cố trong mưa gió, đoạn đê xung yếu cuối cùng cũng được giữ vững, dòng nước lũ không còn tràn vào bên trong. Khi trời gần sáng, mọi người mới có thể tạm thở phào nhẹ nhõm. Một người dân năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu không có mấy chú dân công và anh Bình giữ đê suốt đêm thì ruộng lúa với khu ở chắc bị ngập hết”. Nhắc về chuyện cũ, ông Nguyễn Thanh Bình chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho được con đê để bà con còn mùa màng, đơn vị còn chỗ sinh hoạt”. Những năm tháng gian khó đã qua, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người giữ đê năm ấy vẫn còn được nhắc lại trong ký ức nhiều người. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công lớn, mà là sự kiên trì, trách nhiệm và tinh thần không ngại gian khó trong những việc rất đời thường. Câu chuyện về người giữ đường đê giữa mùa nước lũ là minh chứng rằng trong thời chiến và giai đoạn bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những đêm dầm mưa giữ đê, từ đôi tay lấm bùn nhưng không lùi bước, họ đã góp phần giữ vững cuộc sống bình yên cho quê hương và hậu phương nơi biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn