NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG ĐI TRONG MƯA LŨ GIỮA RỪNG TRÀM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, mùa mưa thường khiến cả vùng rừng tràm ngập sâu, biến những con đường mòn thành những dòng nước đục ngầu khó phân biệt lối đi. Giữa hoàn cảnh ấy, có một người chuyên giữ tuyến đường di chuyển an toàn qua mùa lũ – ông Sáu Lội.
Ông Sáu Lội không chỉ thuộc địa hình mà còn hiểu rõ từng mức nước dâng theo từng cơn mưa lớn. Với ông, rừng không bao giờ đứng yên: có hôm là đường đất, có hôm là kênh nước, và có lúc tất cả đều biến mất dưới mặt nước đục.
Tuyến đường ông phụ trách không có biển chỉ dẫn. Thay vào đó, ông dùng những dấu hiệu tự nhiên: một thân tràm quấn dây rừng là “đi được”, một đoạn cây gãy thấp là “nguy hiểm nước xoáy”, còn một vệt lá nổi dày là “không được vượt qua”.
Một đêm mưa lớn kéo dài, nước từ thượng nguồn đổ về khiến cả khu rừng ngập nhanh hơn thường lệ. Một nhóm cán bộ đang trên đường di chuyển thì gặp đoạn đường bị xóa dấu hoàn toàn bởi nước lũ.
Ông Sáu Lội lập tức bơi xuồng ra trước, dò từng đoạn nước sâu nông, dùng cây sào tre đánh dấu lại tuyến đường mới tạm thời giữa dòng chảy xiết.
Trong lúc đó, ông phát hiện dòng nước đổi hướng bất thường, có thể cuốn xuồng vào khu vực nguy hiểm nếu đi tiếp theo lối cũ. Ông nhanh chóng ra hiệu dừng lại và chuyển toàn bộ đội hình sang lối vòng qua rừng tràm cao hơn.
Dù mưa gió dữ dội, ông vẫn đi đầu, vừa dò đường vừa xóa dấu cũ để tránh nhầm lẫn khi nước rút.
Nhờ quyết định kịp thời đó, toàn bộ đoàn đã vượt qua vùng ngập an toàn, không bị cuốn vào dòng nước xiết giữa rừng.
Sau khi mưa tạnh, ông lại khôi phục tuyến đường quen thuộc, chỉnh lại các dấu hiệu tự nhiên và tiếp tục công việc dẫn đường như thường lệ.
Một cán bộ từng nói:
“Không có chú, mùa mưa này coi như không có đường mà đi.”
Ông chỉ đáp:
“Có nước thì phải biết đường theo nước, chứ không là nước dẫn mình đi.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Sáu Lội đã giữ vững nhiều tuyến di chuyển quan trọng qua mùa lũ tại Long An, giúp các đơn vị vẫn duy trì liên lạc và vận động dù điều kiện tự nhiên khắc nghiệt.
Sau ngày hòa bình, những con đường rừng không còn bị chia cắt bởi chiến sự, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã “giữ lối đi giữa dòng nước” trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có kẻ địch vô hình, mà còn có thiên nhiên khắc nghiệt—và có những con người đủ kiên nhẫn để dẫn đường qua tất cả.
Và từ những dòng nước lũ giữa rừng tràm, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – bền bỉ, linh hoạt và không bao giờ tắt.



