Người giữ đường hành quân trong rừng già miền Đông
Những năm giữa thập niên 1960, bác Lê Xuân Vinh là một trong những chiến sĩ bảo vệ tuyến hành quân chiến lược tại miền Đông Nam Bộ. Công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy ấy gắn với những đêm không ngủ, những bước chân lặng lẽ giữa rừng già. Trong ký ức bác, có những khoảnh khắc chỉ cách cái chết một gang tay. Thời hoa lửa ấy đã dạy bác thế nào là trách nhiệm của người lính.
Không phải lúc nào chiến công cũng gắn với tiếng súng. Có những người lính, như bác Lê Xuân Vinh, đã đi qua chiến tranh bằng những nhiệm vụ âm thầm nhưng sống còn. Những năm 1963–1966, khi chiến trường miền Đông Nam Bộ trở nên ác liệt, đơn vị bác được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến hành quân và kho tàng dã chiến trong rừng thuộc khu vực tỉnh Tây Ninh ngày nay.
Bác kể: “Đường hành quân lúc đó không phải là đường, chỉ là lối mòn giữa rừng. Mình đi trước mở đường, dò mìn, canh gác cho đơn vị phía sau.”
Công việc của bác và đồng đội là đi trước đội hình, bám sát từng mét rừng, phát hiện dấu hiệu địch phục kích. Ban ngày ngụy trang kín đáo, ban đêm mới di chuyển. Có những đêm mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, súng đạn phải ôm sát người mà ngủ.
Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là lần phát hiện dấu giày lạ gần tuyến hành quân. Bác lập tức báo về chỉ huy, tổ chức đổi hướng di chuyển. Chỉ vài giờ sau, máy bay địch quần thảo đúng khu vực cũ. “Nếu hôm đó mình chậm một chút, không biết bao nhiêu anh em phải hy sinh,” bác nói, giọng trầm lại.
Chính sự tỉnh táo, kiên trì ấy đã giúp đơn vị bác bảo toàn lực lượng trong nhiều đợt hành quân lớn. Năm 1967, bác được đơn vị biểu dương và đề nghị khen thưởng. Sau nhiều năm trực tiếp chiến đấu và phục vụ ở địa bàn nguy hiểm, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba.
Khi chiến tranh lùi xa, bác Vinh vẫn nhớ rõ từng con đường rừng năm ấy. Với bác, thời hoa lửa không chỉ là bom đạn, mà còn là trách nhiệm nặng nề đặt lên vai những người lính thầm lặng.



