NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG KHÔNG TÊN
Anh không có trong danh sách khen thưởng, cũng chẳng ai nhớ rõ khuôn mặt. Nhiệm vụ của anh là bám trụ một đoạn đường trọng yếu, báo hiệu khi máy bay địch xuất hiện và sửa chữa hố bom ngay trong đêm. Có những ngày, anh gần như không ngủ. Ban ngày ẩn mình trong hầm, ban đêm lại lặng lẽ ra đường, tay cầm cuốc xẻng, tai căng ra nghe từng tiếng động trên bầu trời. Anh hiểu, chỉ cần chậm một nhịp, đoàn xe chi viện phía sau có thể gặp nguy hiểm. Trong thời hoa lửa, có những con người âm thầm như thế –
Anh không có trong danh sách khen thưởng, cũng chẳng ai nhớ rõ khuôn mặt. Nhiệm vụ của anh là bám trụ một đoạn đường trọng yếu, báo hiệu khi máy bay địch xuất hiện và sửa chữa hố bom ngay trong đêm.
Có những ngày, anh gần như không ngủ. Ban ngày ẩn mình trong hầm, ban đêm lại lặng lẽ ra đường, tay cầm cuốc xẻng, tai căng ra nghe từng tiếng động trên bầu trời.
Anh hiểu, chỉ cần chậm một nhịp, đoàn xe chi viện phía sau có thể gặp nguy hiểm. Trong thời hoa lửa, có những con người âm thầm như thế – không cần gọi tên, nhưng chính họ đã giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ bị cắt đứt.



