Người giữ đường ra đảo
Người giữ đường ra đảo

NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG RA ĐẢO
Đêm trên vùng biển Vĩnh Linh tối đến lạ thường. Mặt biển đen như mực, chỉ còn tiếng sóng vỗ đều vào mạn thuyền. Xa xa, từng vệt pháo sáng của địch thỉnh thoảng xé toạc màn đêm, rồi lại trả không gian về với sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Trong khoang chiếc thuyền gỗ nhỏ là những bao gạo, những hòm đạn, thuốc men và nước ngọt. Đó đều là những thứ mà cán bộ, chiến sĩ trên đảo Cồn Cỏ đang từng ngày mong đợi. Ở mũi thuyền, Trung đội trưởng dân quân Lê Văn Ban lặng lẽ quan sát phía trước. Ông không nói nhiều. Những người cùng đi đều hiểu, mỗi chuyến vượt biển như thế này đều là một lần đối mặt với cái chết. Chỉ cần một quả pháo rơi trúng hoặc một tàu chiến địch phát hiện, cả con thuyền có thể nằm lại giữa biển khơi. Nhưng nếu không đi, đảo sẽ thiếu lương thực, thiếu đạn dược để chiến đấu. Vì thế, họ vẫn đi. Những chuyến thuyền nối nhau rời bến trong đêm, lặng lẽ như những chiếc lá trôi trên mặt nước. Không đèn, không tiếng động lớn. Mỗi người đều hiểu rằng sự im lặng lúc này chính là tấm lá chắn tốt nhất. Có những lần biển yên, nhưng cũng có những lần sóng đánh nghiêng cả con thuyền. Khó khăn nhất không phải là sóng gió, mà là máy bay và tàu chiến của địch luôn rình rập ngoài khơi. Chúng quyết cắt đứt tuyến tiếp tế, biến Cồn Cỏ thành hòn đảo bị cô lập. Nhưng người dân Vĩnh Giang không chấp nhận điều đó. Lê Văn Ban cùng đồng đội vừa chèo lái, vừa sẵn sàng chiến đấu. Mỗi người đều mang trong mình một suy nghĩ rất giản dị: còn thuyền thì còn hàng, còn hàng thì đảo còn đứng vững.
Trong một trận đánh ác liệt trên biển, tàu địch phát hiện đoàn thuyền. Tiếng súng nổ dồn dập, đạn cày xới mặt nước trắng xóa. Giữa làn khói lửa, Trung đội trưởng Lê Văn Ban vẫn bình tĩnh chỉ huy anh em vừa cơ động tránh hỏa lực, vừa tổ chức đánh trả. Khi thời cơ đến, lực lượng dân quân tập trung hỏa lực vào mục tiêu. Sau nhiều loạt đạn chính xác, một tàu chiến của địch bốc cháy giữa biển. Ngọn lửa đỏ rực xé tan màn đêm, buộc các tàu còn lại phải rút lui. Đoàn thuyền tiếp tế được bảo vệ an toàn. Những bao gạo, những thùng đạn lại được đưa lên đảo. Có người từng hỏi điều gì khiến những người dân quân bình dị ấy sẵn sàng nhiều lần vượt biển trong bom đạn. Câu trả lời có lẽ nằm ở chính tình yêu quê hương. Đối với họ, Cồn Cỏ không chỉ là một hòn đảo nhỏ giữa biển khơi, mà còn là cột mốc thiêng liêng của Tổ quốc. Giữ được đảo là giữ được quê hương, giữ được từng tấc đất, tấc biển của đất nước. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, đặc biệt là những lần tham gia bảo vệ tuyến tiếp tế và trực tiếp chiến đấu bắn cháy tàu địch, Trung đội trưởng dân quân Lê Văn Ban đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Thời gian đã lùi xa, tiếng sóng năm nào vẫn không ngừng vỗ vào bờ biển Quảng Trị. Những con thuyền gỗ đã trở thành ký ức, nhưng tinh thần quả cảm của người Trung đội trưởng dân quân Lê Văn Ban vẫn còn nguyên giá trị. Đó là tinh thần dám hy sinh vì nhiệm vụ, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tất cả. Câu chuyện về ông nhắc mỗi chúng ta rằng, phía sau những chiến công vang dội là sự bình dị của những con người bình thường, sẵn sàng bước vào hiểm nguy để bảo vệ non sông. Chính họ đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam./.



