NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG RÚT AN TOÀN SAU TRẬN ĐÁNH
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, sau mỗi trận giao tranh, việc rút lui an toàn của lực lượng cách mạng luôn là nhiệm vụ sống còn. Giữa rừng già và những lối mòn chằng chịt, có một người được giao nhiệm vụ đặc biệt: giữ đường rút lui an toàn cho toàn đơn vị. Người đó là ông Tám Rút.
Ông Tám không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng lại là người hiểu rõ từng lối đi, từng đoạn rừng có thể ẩn nấp, từng khu vực dễ bị phục kích. Ông thường di chuyển trước hoặc sau đội hình để kiểm tra và đánh dấu đường rút.
Ông dùng những ký hiệu rất đơn giản: một vệt lá rừng quét ngang lối đi là “có nguy hiểm”, còn một nhánh cây buộc thẳng lên là “đường an toàn”. Những dấu hiệu ấy giúp các đơn vị phía sau biết nên đi hướng nào trong điều kiện khẩn cấp.
Một lần, sau một trận đánh căng thẳng, đơn vị nhận lệnh rút lui gấp qua khu rừng phía tây. Thời gian gấp rút, trời lại bắt đầu đổ mưa, khiến dấu vết càng khó nhận biết.
Ông Tám đi trước đội hình, liên tục kiểm tra lối đi. Khi đến một đoạn suối cạn, ông phát hiện dấu chân lạ và đất bị xáo trộn – dấu hiệu cho thấy có thể có phục kích phía trước.
Không chần chừ, ông lập tức thay đổi tuyến rút, dùng cành cây đánh dấu một lối vòng qua khu rừng rậm hơn nhưng an toàn hơn. Đồng thời, ông xóa bớt dấu vết của lối cũ để tránh bị phát hiện.
Nhờ quyết định kịp thời đó, toàn bộ đơn vị đã tránh được một khu vực nguy hiểm có quân địch chờ sẵn.
Khi đội hình cuối cùng rút qua an toàn, trời đã tối hẳn. Không ai bị mất liên lạc hay rơi vào ổ phục kích.
Một chiến sĩ nói:
“Nếu không có chú Tám dẫn đường, chắc tụi tôi khó mà rút an toàn.”
Ông chỉ đáp:
“Đi đúng đường thì mới còn sức quay lại.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Tám Rút đã nhiều lần giữ an toàn cho các tuyến rút lui của lực lượng cách mạng tại Tây Ninh, góp phần bảo toàn lực lượng sau những trận đánh ác liệt.
Sau ngày hòa bình, những lối rút trong rừng không còn nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người âm thầm giữ “con đường sống” trong những thời khắc nguy nan nhất.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có người xông pha trận mạc, mà còn có những người lặng lẽ giữ đường lui để bảo toàn sự sống cho cả tập thể.
Và từ những lối mòn giữa rừng sâu, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – bền bỉ, tỉnh táo và không bao giờ tắt.



