Bài viết

NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG TRONG ĐÊM

An Giang10/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, con đường đất đỏ nối từ làng tôi ra bìa rừng từng là tuyến vận chuyển quan trọng. Ban ngày, đường vắng như chưa từng có dấu chân người, nhưng khi đêm xuống, cả khu rừng bỗng như thức dậy. Tiếng bước chân rón rén, tiếng xe thồ, tiếng gùi hàng va nhẹ vào nhau. Ai cũng đi nhanh, đi lặng lẽ, vì chỉ cần một ánh đèn lộ ra cũng đủ để máy bay địch phát hiện.

Ông tôi kể, khi ấy có một người thanh niên trong xóm tên Hậu, mới mười tám tuổi đã xin tham gia đội “giữ đường”. Nhiệm vụ của anh không phải cầm súng chiến đấu trực tiếp mà là đứng ở những đoạn đường nguy hiểm nhất, nơi có thể sạt lở hoặc có hố bom mới, để hướng dẫn các đoàn vận tải đi qua an toàn.

Có lần, sau một trận bom, cả đoạn đường bị cày nát, cây cối gãy đổ. Đêm đó, đoàn xe thồ vẫn phải đi vì hàng tiếp tế không thể chậm. Hậu đã dùng thân cây làm cọc, buộc dây rừng tạo thành lối đi tạm. Anh đứng giữa trời tối, tay cầm một chiếc đèn pin bọc vải đỏ để ánh sáng chỉ còn le lói, đủ cho người phía sau nhận ra dấu hiệu mà không lộ quá xa.

Khi đoàn cuối cùng qua được, anh mới thở phào. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng máy bay gầm trên đầu. Hậu chỉ kịp lao xuống rãnh. Một loạt bom nổ, đất đá văng tung tóe. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy anh nằm bất động bên mép đường, bàn tay vẫn nắm chặt sợi dây rừng.

Ngày đưa tang, cả làng không ai khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn theo chiếc cáng phủ lá. Người lớn nói: “Nó chết để giữ đường cho bộ đội đi.” Tôi nghe mà nghẹn cổ. Hóa ra thời hoa lửa không chỉ có những trận đánh lớn, mà còn có những con người âm thầm đứng giữa bóng tối, dùng cả tuổi trẻ để giữ cho một con đường được thông suốt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn