Người giữ đường trong mưa bom
tóm tắt bài viết
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Trịnh Văn Nam chỉ là một người công nhân bình thường. Nhưng công việc của ông lại gắn liền với sự sống còn của cả tuyến đường chi viện.
Mỗi ngày, ông cùng đồng đội đi dọc tuyến đường Trường Sơn để sửa chữa những đoạn bị bom phá. Hố bom chằng chịt, đất đá ngổn ngang. Có những đoạn đường vừa sửa xong thì lại bị đánh phá tiếp.
Công việc nguy hiểm nhất là làm vào ban đêm. Địch thường thả pháo sáng để phát hiện mục tiêu. Chỉ cần chậm một chút, cả tổ có thể gặp nguy hiểm. Nhưng nếu không làm ban đêm, ban ngày xe không thể đi.
Ông từng nói: “Đường phải thông thì chiến trường mới sống.”
Câu nói ấy giản dị, nhưng chính là lý do khiến ông và nhiều người khác bất chấp hiểm nguy, giữ cho con đường không bao giờ bị “chết”.



