Cựu Thanh niên xung phong

Người giữ đường trong mưa bom (1)

Người giữ đường trong mưa bom

Quảng Trị24/03/2026Nguyễn Thị Phương Thảo (Chi cục Trồng trọt và BVTV quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Quảng Trị – mảnh đất từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh, ông Trần Văn Lợi (sinh năm 1950, quê xã Triệu Long, huyện Triệu Phong) vẫn sống một cuộc đời giản dị như bao người nông dân khác. Nhưng ẩn sau dáng vẻ bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên – thời mà ông được gọi là “người giữ đường” trên tuyến Đường Trường Sơn.

Năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Lợi tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Công việc của ông và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường và giữ cho tuyến giao thông huyết mạch luôn thông suốt. Đó không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian và sự sống. Bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào, và mỗi lần như vậy, mặt đường lại bị cày xới, vỡ vụn.

Ông kể rằng có những đêm mưa rừng tầm tã, cả đội phải làm việc trong bóng tối, chỉ có ánh đèn pin le lói. Đất nhão ra, bùn lầy bám đầy chân tay, nhưng không ai dám nghỉ. Bởi chỉ cần chậm một chút, đoàn xe phía sau có thể bị ách lại, ảnh hưởng đến cả chiến trường.

Một lần, khi đang san đường, một quả bom nổ gần vị trí của ông. Sức ép khiến ông ngã quỵ, tai ù đi, mắt tối sầm. Khi tỉnh lại, ông thấy đồng đội vẫn đang tiếp tục công việc, không ai rời vị trí. Chính hình ảnh ấy đã giúp ông đứng dậy, tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Điều khiến ông tự hào nhất không phải là những hiểm nguy đã vượt qua, mà là những chuyến xe an toàn lăn bánh trong đêm. Mỗi ánh đèn xe đi qua là một niềm tin, một hy vọng được nối dài.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lam lũ với ruộng đồng. Dù không còn cầm xẻng san đường, nhưng trong tâm trí ông, con đường Trường Sơn năm xưa vẫn luôn hiện hữu – như một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn