NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG TRONG RỪNG LỘC NINH
Trong những năm ác liệt nhất tại chiến trường rừng Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước, người lính công binh – thông tin Trịnh Ngọc Sự lặng lẽ giữ cho mạch đường chiến lược không bao giờ đứt đoạn. Bom đạn có thể xới tung đất rừng, nhưng ý chí người lính thì không. Đó là quãng đời mà mỗi bước chân đều gắn với sinh tử và niềm tin chiến thắng.
Ông Trịnh Ngọc Sự nhập ngũ năm 1969, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt, và sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Sư đoàn bộ binh 13, Quân khu 2, đảm nhiệm nhiệm vụ công binh – bảo đảm thông tin và đường hành quân tại chiến trường rừng Lộc Ninh, nơi được mệnh danh là “vùng đất lửa” của miền Đông Nam Bộ. Ông kể rằng những con đường trong rừng không có tên, chỉ được nhớ bằng số bom đã trút xuống và số đồng đội đã nằm lại, và nhiệm vụ của ông là cùng tổ công binh rà phá bom mìn, vá đường, kéo dây thông tin trong đêm để sáng hôm sau bộ đội kịp hành quân.
“Có đêm vừa vá xong đường thì B-52 rải thảm, sáng ra lại làm lại từ đầu, làm riết quen tay, quen cả mùi khói bom,” ông Sự trầm giọng kể, đôi mắt như nhìn xuyên qua hiện tại để trở về quá khứ. Trong một lần làm nhiệm vụ cuối năm 1972, tổ công tác của ông bị bom bi vùi lấp, một đồng đội hy sinh ngay trước mắt, còn ông bị sức ép làm cho tai ù đặc suốt nhiều ngày, nhưng sau khi băng bó sơ sài, ông vẫn xin ở lại đơn vị vì “đường chưa thông thì không ai được rút”.
Người viết còn nhớ rõ chi tiết ông kể về một buổi sáng rừng Lộc Ninh yên ắng lạ thường, sương còn đọng trên lá, con đường vừa được thông suốt, và ông đứng lặng người khi thấy đoàn quân nối dài đi qua, ba lô lấm bùn nhưng ánh mắt rực sáng, khoảnh khắc ấy khiến ông tin chắc rằng sự hy sinh thầm lặng của mình là có ý nghĩa. Sau nhiều năm công tác, ông được phong quân hàm Trung sĩ, kết nạp Đảng trong chiến trường, và được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba vì thành tích bảo đảm giao thông – thông tin trong điều kiện đặc biệt nguy hiểm, một phần thưởng mà ông coi là dành chung cho cả những người đã không tr



