NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG VẬN CHUYỂN THUỐC MEN GIỮA RỪNG NGẬP NƯỚC
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, giữa những cánh rừng tràm ngập nước và kênh rạch chằng chịt, có một tuyến vận chuyển thuốc men bí mật giữ vai trò cứu chữa cho hàng trăm chiến sĩ bị thương và bệnh tật. Người phụ trách tuyến đường ấy là bà Năm Thuốc Vận.
Bà Năm Thuốc Vận không chỉ giỏi y dược dân gian mà còn rất thông thạo địa hình rừng nước. Bà hiểu rõ từng con kênh, từng đoạn bùn lầy có thể đi qua an toàn, và cả những khu vực dễ bị lộ dấu vết khi di chuyển.
Mỗi chuyến vận chuyển thuốc đều được bà chuẩn bị kỹ lưỡng: thuốc sốt rét, thuốc sát trùng, băng gạc, và các loại dược liệu rừng được bọc kín trong lá chuối và bao chống ẩm. Tất cả được chia nhỏ để dễ phân tán nếu gặp nguy hiểm.
Tuyến đường của bà không có cố định. Khi thì chèo xuồng qua rạch sâu, khi thì lội bộ qua rừng tràm, có đoạn phải đi men theo bờ bùn trơn trượt. Mỗi quyết định đều dựa vào kinh nghiệm và dấu hiệu tự nhiên trong rừng.
Một buổi sáng, khi sương còn phủ dày mặt nước, bà phát hiện dấu hiệu bất thường: một số bụi cây ven kênh bị dạt sang một hướng không tự nhiên, cùng với vết lội mới in trên bùn. Điều đó cho thấy có thể có người lạ đã tiếp cận tuyến vận chuyển thuốc.
Bà lập tức thay đổi toàn bộ lộ trình, đưa đoàn vận chuyển vòng sâu vào rừng tràm, nơi địa hình phức tạp hơn nhưng khó bị phát hiện hơn. Các túi thuốc quan trọng được phân tán và giấu tạm vào các hốc đất khô.
Không lâu sau, một toán lính địch xuất hiện ở tuyến đường cũ, nhưng vì tuyến mới đã được thay đổi và dấu vết cũ được xóa sạch, chúng không phát hiện được gì ngoài rừng tràm ngập nước yên tĩnh.
Sau khi tình hình ổn định, bà Năm Thuốc Vận lại khôi phục tuyến đường, tiếp tục đưa thuốc men đến các trạm cứu thương trong rừng như thường lệ.
Một cán bộ từng nói:
“Không có thuốc của bà, nhiều người không thể vượt qua cơn nguy kịch.”
Bà chỉ đáp:
“Còn người là còn phải cứu.”
Trong suốt những năm chiến tranh, bà đã giữ vững nhiều tuyến vận chuyển thuốc men quan trọng tại Long An, góp phần duy trì sự sống cho các lực lượng trong điều kiện vô cùng gian khổ.
Sau ngày hòa bình, những tuyến đường bí mật không còn cần thiết nữa, nhưng câu chuyện về bà vẫn được nhắc lại như một phần ký ức về sự sống được giữ gìn trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của bà cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con người lặng lẽ đi giữa hiểm nguy để giữ lại sự sống cho người khác.
Và từ những con đường rừng ngập nước ấy, “hoa lửa” vẫn được duy trì – âm thầm, bền bỉ và không bao giờ tắt.



