Người giữ gạch làng Trù Ninh qua bão đạn
Trong ngôi nhà nhỏ yên bình tại thôn Trù Ninh, bác Lê Văn Bính trầm ngâm nhìn ra khoảng sân nắng, nơi từng là điểm tập kết của biết bao chuyến xe ra trận. Là một cựu chiến binh kinh qua những trận chiến khốc liệt, câu chuyện của bác Bính mang đậm hơi thở của lòng kiên trung và sự hy sinh thầm lặng. Bác nhớ lại thời điểm xông pha nơi chiến trường, khi những trận pháo kích của địch cày xới từng tấc đất, biến những cánh rừng xanh thành tro bụi. Trong cơn mưa bom đạn ấy, tình đồng chí, đồng đội chính là điểm tựa lớn nhất giúp bác cùng các đồng đội vượt qua mọi thiếu thốn về vật chất và cái lạnh giá của những đêm rừng. Bác chia sẻ rằng, điều ám ảnh và cũng là động lực lớn nhất của bác lúc bấy giờ là hình ảnh quê hương Hoằng Hóa với mẹ già chờ bên hiên nhà, là lời hứa trở về sau ngày chiến thắng. Dù thân thể mang nhiều vết thương do mảnh bom để lại, mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, ánh mắt bác vẫn rực lên niềm tự hào khôn tả của một thời tuổi trẻ không tiếc máu xương. Ngồi bên bác, nghe từng nhịp thở của lịch sử qua giọng kể ấm áp, tuổi trẻ Đoàn Thanh niên chúng tôi càng thêm thấm thía giá trị của mỗi ngày bình yên đang có. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi tấc đất Trù Ninh hôm nay đều thấm đượm mồ hôi và máu của những người đi trước như bác Bính, và nhiệm vụ của thế hệ hôm nay là phải giữ gìn, dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.



