NGƯỜI GIỮ GIẾNG LÀNG
Trong những năm loạn lạc, một ngôi làng nhỏ ở Nghệ An có một cái giếng cổ. Ông Tư – người già nhất làng – tự nguyện trông coi giếng. Khi chiến tranh khiến nhiều người bỏ làng đi, ông vẫn ở lại. “Giếng còn… là làng còn,” ông nói. Nhiều năm sau, khi dân làng quay về, cái giếng vẫn trong, và ông vẫn ngồi đó.



