Người giữ giếng làng
Người giữ giếng làng
Trong những năm chiến tranh, giếng nước đầu làng là nơi duy nhất còn đủ nước sạch cho cả xóm.
Ông cụ tên Nhẫn tình nguyện trông coi giếng mỗi ngày. Ông dậy từ rất sớm để kéo nước đầy những chum lớn cho dân quân, bộ đội và bà con đi sơ tán.
Có hôm bom rơi gần làng, đất đá lấp gần kín miệng giếng. Ông cùng vài thanh niên đào suốt cả đêm để giữ nguồn nước.
Một người bảo:
“Bom đạn thế này còn giữ giếng làm gì?”
Ông chống cuốc đáp:
“Còn nước là còn người.”
Những ngày nắng gắt, ai đi qua giếng cũng được ông múc cho một gáo nước mát lạnh.
Nhiều năm sau hòa bình, giếng làng được xây lại bằng bê tông kiên cố. Nhưng người dân vẫn gọi đó là “giếng ông Nhẫn”, như một cách nhớ về người đã lặng lẽ giữ nguồn sống cho cả làng trong thời hoa lửa.



