Bài viết

Người Giữ Giếng Nước Trong Thời Chiến – Dòng Nước Giữa Những Ngày Bom Đạn

An Giang07/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Giữ Giếng Nước Trong Thời Chiến – Dòng Nước Giữa Những Ngày Bom Đạn

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các hồi ức và tư liệu lịch sử về đời sống quân và dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa bom đạn và thiếu thốn khắp nơi, nước sạch trở thành một trong những điều quý giá nhất đối với bộ đội và người dân ở nhiều vùng chiến sự. Tại các khu sơ tán, trạm hậu cần hay trên tuyến đường Trường Sơn, có những con người âm thầm ngày đêm bảo vệ và gìn giữ từng giếng nước để phục vụ cho hàng trăm người giữa chiến tranh khốc liệt. Họ được mọi người gọi bằng cái tên giản dị: người giữ giếng nước.

Ngày ấy, việc tìm được nguồn nước an toàn không hề dễ dàng. Nhiều con suối bị đất đá vùi lấp sau bom đạn, còn các khu dân cư thường xuyên phải sơ tán khỏi nơi ở cũ. Vì vậy, những chiếc giếng đào giữa rừng hoặc trong làng trở thành nguồn sống quan trọng cho cả bộ đội và người dân.

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, những chiếc giếng thời chiến thường được đào rất sâu để giữ nước sạch lâu dài. Xung quanh giếng được che chắn cẩn thận bằng lá cây hoặc đất để tránh bị máy bay phát hiện từ trên cao.

Có những người được giao nhiệm vụ chuyên quản lý nguồn nước cho đơn vị hoặc khu sơ tán. Công việc của họ là kiểm tra mực nước, giữ vệ sinh khu vực giếng và phân chia lượng nước hợp lý để mọi người sử dụng tiết kiệm.

Trong chiến tranh, nước không chỉ dùng để uống mà còn để nấu ăn, chữa trị thương binh và phục vụ sinh hoạt hằng ngày. Vì vậy, mỗi thùng nước được lấy lên đều vô cùng quý giá.

Nhiều cựu thanh niên xung phong kể rằng có những ngày nắng nóng kéo dài, lượng nước trong giếng giảm mạnh nhưng mọi người vẫn cố gắng chia nhau từng ca nước nhỏ. Người khỏe nhường phần cho thương binh hoặc người đang làm nhiệm vụ nặng nhọc.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh xúc động nhất là những chuyến gánh nước trong đêm. Để tránh máy bay địch phát hiện, việc lấy nước thường diễn ra vào sáng sớm hoặc ban đêm. Dưới ánh trăng mờ, từng hàng người lặng lẽ gánh nước về lán trại hoặc hầm trú ẩn.

Có những khu vực bom đạn quá ác liệt khiến giếng bị sập hoặc ô nhiễm. Khi đó, người giữ giếng cùng mọi người phải nhanh chóng đào lại giếng mới hoặc đi xa hàng kilômét để tìm nguồn nước khác.

Không chỉ giữ nước, những người làm nhiệm vụ này còn phải nhắc nhở mọi người sử dụng thật tiết kiệm. Trong điều kiện chiến tranh, một ca nước sạch đôi khi có giá trị hơn rất nhiều thứ khác.

Có những người tuổi đời còn rất trẻ đã tình nguyện ở lại khu hậu cần để giữ giếng và phục vụ bộ đội. Dù công việc âm thầm và ít được nhắc đến, họ vẫn kiên trì bám trụ giữa bom đạn để bảo đảm nguồn nước cho đơn vị.

Không ít người đã hy sinh khi đang gánh nước hoặc bảo vệ khu vực giếng trong các đợt đánh phá ác liệt. Sự hy sinh ấy lặng lẽ nhưng góp phần giữ gìn sự sống cho biết bao con người giữa chiến tranh.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều chiếc giếng năm xưa đã được thay bằng hệ thống nước hiện đại. Những khu sơ tán giữa rừng giờ đã trở lại màu xanh yên bình của cây lá và cuộc sống mới.

Tuy vậy, trong ký ức của những người từng đi qua thời chiến, chiếc giếng nước vẫn là biểu tượng của sự sẻ chia và tinh thần đoàn kết trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Đó là nơi mọi người gặp nhau sau những giờ lao động, nơi từng gàu nước nhỏ mang theo tình đồng đội và niềm hy vọng.

Ngày nay, khi cuộc sống đã đầy đủ hơn, thế hệ trẻ càng thêm hiểu giá trị của từng giọt nước và sự hy sinh thầm lặng của cha ông trong thời kỳ chiến tranh.

Người giữ giếng nước trong thời chiến năm ấy không chỉ bảo vệ nguồn nước mà còn gìn giữ sự sống và tinh thần của biết bao con người giữa bom đạn. Những gàu nước giản dị giữa thời hoa lửa đã trở thành biểu tượng của lòng kiên cường, sự sẻ chia và ý chí vượt qua gian khó của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn