Người giữ hầm giữa lòng Thành cổ-NĐC
Tôi là Nguyễn Văn Thương, một chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ trong những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Công việc của tôi là giữ đường dây liên lạc giữa các đơn vị. Trong chiến tranh, liên lạc quan trọng không kém gì súng đạn. Một lần, tôi nhận nhiệm vụ mang điện khẩn. Đang trên đường đi, tôi bị địch phục kích. Tôi bị bắt. Chúng tra hỏi, tìm cách buộc tôi khai ra thông tin về đơn vị. Nhưng tôi không nói. Chúng tra tấn rất dã man. Có lúc, tôi tưởng mình không thể chịu nổi
Tôi là Nguyễn Văn Thương, một chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ trong những ngày chiến đấu ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị.
Công việc của tôi là giữ đường dây liên lạc giữa các đơn vị. Trong chiến tranh, liên lạc quan trọng không kém gì súng đạn.
Một lần, tôi nhận nhiệm vụ mang điện khẩn.
Đang trên đường đi, tôi bị địch phục kích.
Tôi bị bắt.
Chúng tra hỏi, tìm cách buộc tôi khai ra thông tin về đơn vị.
Nhưng tôi không nói.
Chúng tra tấn rất dã man.
Có lúc, tôi tưởng mình không thể chịu nổi nữa.
Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ đến đồng đội đang chiến đấu, nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Tôi tự nhủ:
Không thể nói.
Trong một lần bị áp giải, tôi tìm được cơ hội.
Tôi tìm cách tiêu hủy bức điện mật mà mình mang theo.
Tôi biết, nếu để nó rơi vào tay địch, rất nhiều người sẽ gặp nguy hiểm.
Hành động đó khiến chúng tức giận hơn.
Nhưng tôi không hối hận.
Sau nhiều lần bị tra tấn, tôi vẫn không khai.
Cuối cùng, tôi được đồng đội giải cứu.
Trở về đơn vị, tôi tiếp tục nhiệm vụ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sau này, khi trở thành một cựu chiến binh, tôi thường được hỏi:
“Điều gì giúp ông vượt qua những lúc như vậy?”
Tôi chỉ trả lời đơn giản:
Vì phía sau tôi là đồng đội.


