NGƯỜI GIỮ HẦM THƯƠNG BINH
NGƯỜI GIỮ HẦM THƯƠNG BINH
Giữa cánh rừng già ngập mùi đất ẩm và khói bom có một căn hầm nhỏ dùng làm nơi cứu chữa thương binh. Hầm được đào sâu dưới triền đồi, mái lợp bằng thân cây và phủ kín lá rừng để tránh máy bay phát hiện.
Anh Việt được giao nhiệm vụ chăm sóc hầm thương binh ấy.
Ngày nào anh cũng dậy từ rất sớm để đi lấy nước, nấu cháo và tìm lá thuốc quanh rừng.
Giữa chiến tranh khốc liệt, thuốc men vô cùng thiếu thốn. Có những đêm thương binh sốt cao, anh phải thức trắng dùng khăn ướt hạ sốt cho từng người.
Đồng đội thường nói:
“Có anh Việt ở đây, ai cũng yên tâm hơn.”
Anh ít nói nhưng luôn là người xuất hiện đầu tiên khi có thương binh được đưa về.
Một đêm cuối mùa hè, đơn vị bị pháo kích dữ dội.
Đất đá rung chuyển liên hồi.
Một quả bom rơi sát khu vực hầm thương binh khiến cửa hầm sập xuống.
Bên trong vẫn còn nhiều người bị thương chưa kịp di chuyển.
Không chút do dự, anh Việt lao vào đào đất cứu từng người.
Khói bụi phủ kín khuôn mặt anh.
Đôi bàn tay bật máu vì đào đất bằng tay không.
Người cuối cùng được đưa ra ngoài an toàn thì quả bom tiếp theo lại rơi xuống triền đồi.
Sau chiến tranh, nơi từng là hầm thương binh giờ đã phủ kín cỏ xanh.
Nhưng những người lính còn sống vẫn nhớ mãi người thanh niên gầy gò từng giữ sự sống cho đồng đội trong lòng đất tối lạnh năm ấy.


