Người giữ hạt giống
Bà Năm được giao giữ túi hạt giống lúa của hợp tác xã. Bom đạn làm ruộng mất mùa, hạt giống trở nên quý hơn gạo. Bà giấu túi hạt trong hầm, che bằng rơm.
Địch đến lục soát, bà vẫn bình tĩnh. Chúng hỏi: “Giấu gì?”
Bà đáp: “Chỉ có rơm, nhà nghèo mà.”
Chúng bỏ đi. Túi hạt giống được giữ an toàn. Mùa sau, nhờ số hạt ấy, cả làng có lúa gieo lại.
Sau hòa bình, người ta gọi bà là “người giữ hạt giống”. Trong chiến tranh, giữ được hạt giống là giữ được sự sống và tương lai của quê hương.



