Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ HẬU PHƯƠNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG

Trong chiến tranh, phía sau mỗi người lính nơi tuyến đầu luôn có những con người âm thầm bảo đảm lương thực, quân trang và những điều kiện cần thiết để chiến đấu. Ông Lê Duy Vinh là một người lính hậu cần như thế — lặng lẽ cống hiến trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1955, quê tại TDP Đài Trúc, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Duy Vinh nhập ngũ năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cuối nhưng vẫn diễn ra hết sức quyết liệt.

Ở tuổi đôi mươi, ông rời quê hương, tạm biệt gia đình để khoác lên mình màu xanh áo lính. Từ một người con của vùng biển Sầm Sơn, ông bắt đầu những năm tháng gắn bó với quân đội và thực hiện nhiệm vụ hậu cần tại chiến trường Thanh Hóa.

Những người lính phía sau tuyến đầu

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nghĩ đến những trận đánh, những người lính trực tiếp cầm súng. Nhưng để một đơn vị có thể chiến đấu, phía sau đó luôn cần một lực lượng âm thầm bảo đảm mọi điều kiện cần thiết.

Đó là những người lính hậu cần.

Họ lo lương thực, quân trang, vật tư và nhiều nhu yếu phẩm phục vụ cho bộ đội. Công việc có thể không vang lên cùng tiếng súng, nhưng lại gắn trực tiếp với khả năng duy trì sức chiến đấu của cả đơn vị.

Ông Lê Duy Vinh đã thực hiện công việc ấy trong những năm tháng chiến tranh.

Làm hậu cần trong thời chiến đòi hỏi sự cẩn thận, trách nhiệm và bền bỉ. Mỗi phần lương thực, mỗi vật tư được chuyển đến đúng nơi đều có ý nghĩa đối với những người đang làm nhiệm vụ.

Có những công việc tưởng như rất bình thường trong cuộc sống hàng ngày, nhưng giữa hoàn cảnh chiến tranh lại trở thành một nhiệm vụ quan trọng.

Một đơn vị muốn chiến đấu tốt thì trước hết phải có đủ điều kiện để tồn tại và duy trì sức chiến đấu.

Vì thế, những người lính hậu cần tuy không phải lúc nào cũng đứng ở nơi tiếng súng vang lên, nhưng họ vẫn là một phần không thể thiếu của chiến trường.

Những năm tháng tại Thanh Hóa

Trong thời gian quân ngũ, ông Lê Duy Vinh hoạt động tại chiến trường Thanh Hóa.

Đối với ông, đây vừa là một địa bàn gắn với nhiệm vụ, vừa là vùng đất quê hương. Nhưng khi đã khoác lên mình màu áo lính, quê hương không còn chỉ là nơi để trở về, mà còn trở thành một phần của nhiệm vụ phải bảo vệ.

Những năm chiến tranh là những năm tháng nhiều gian khổ. Người lính phải đối mặt với thiếu thốn, những điều kiện sinh hoạt khó khăn và sự căng thẳng kéo dài.

Người làm hậu cần càng phải hiểu rõ nhu cầu của đơn vị và chủ động bảo đảm những điều cần thiết cho bộ đội.

Có những ngày phải làm việc liên tục. Có những lúc việc vận chuyển, phân phối hoặc bảo đảm vật tư gặp nhiều khó khăn. Nhưng dù công việc phía sau có âm thầm đến đâu, mỗi nhiệm vụ đều cần được hoàn thành.

Bởi phía trước là những người đồng đội đang chờ.

Tuổi trẻ gắn với màu áo lính

Ông Lê Duy Vinh nhập ngũ năm 1973.

Đó là những năm tháng tuổi trẻ đáng lẽ có thể gắn với gia đình, công việc và những dự định riêng. Nhưng chiến tranh đã gọi những người thanh niên lên đường.

Ông cũng như nhiều người cùng thế hệ đã lựa chọn thực hiện nghĩa vụ của mình.

Những năm tháng trong quân đội mang đến nhiều thử thách, nhưng cũng tạo nên những tình cảm sâu sắc.

Đó là tình đồng chí, đồng đội.

Những người lính cùng ăn, cùng ở, cùng làm nhiệm vụ và chia sẻ với nhau những khó khăn. Đối với người làm hậu cần, sự gắn bó với đồng đội càng trở nên gần gũi, bởi công việc hàng ngày luôn hướng đến việc bảo đảm cuộc sống và sức khỏe cho những người cùng đơn vị.

Có lẽ sau nhiều năm, những điều còn đọng lại không chỉ là những công việc đã làm, mà còn là hình ảnh của những người đồng đội từng cùng ông trải qua những năm tháng ấy.

Hành trình tiếp tục sau ngày đất nước thống nhất

Năm 1975, đất nước thống nhất.

Nhưng ông Lê Duy Vinh vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Sau chiến tranh, nhiệm vụ của người lính bước sang một giai đoạn mới. Từ chiến đấu, bảo vệ và phục vụ chiến trường, quân đội tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ xây dựng lực lượng và bảo vệ đất nước trong thời kỳ hòa bình.

Ông tiếp tục gắn bó với màu áo lính cho đến năm 1984.

Tính từ năm 1973 đến năm 1984, ông đã có 11 năm trong quân ngũ.

Mười một năm ấy là một phần quan trọng của tuổi trẻ, gắn với chiến tranh, quân đội và những người đồng đội.

Đến năm 1984, ông xuất ngũ và trở về quê hương Đài Trúc, Sầm Sơn.

Cuộc sống đời thường bắt đầu lại, nhưng những ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn còn đó.

Một người lính phía sau những chiến công

Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Duy Vinh không phải là câu chuyện về một trận đánh hay một chiến công vang dội.

Đó là câu chuyện về một người lính hậu cần — một trong những người đã âm thầm bảo đảm cho những người lính khác có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Trong chiến tranh, mỗi người có một vị trí.

Có người cầm súng. Có người cứu chữa thương binh. Có người vận chuyển. Có người lo lương thực, quân trang và vật tư.

Tất cả đều góp phần tạo nên sức mạnh chung.

Ông Lê Duy Vinh đã chọn phần việc thầm lặng của mình và hoàn thành nó trong suốt những năm tháng quân ngũ.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những công việc hậu cần năm xưa có thể không được nhắc đến nhiều. Nhưng nếu không có những người âm thầm đứng phía sau, những người ở tuyến đầu khó có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Vì thế, câu chuyện của ông là một lời nhắc nhở rằng:

Đằng sau mỗi chiến công luôn có rất nhiều con người thầm lặng. Có những đóng góp không vang lên giữa tiếng súng, nhưng lại là nền tảng để những người lính nơi tuyến đầu có thể vững vàng chiến đấu.

Từ Đài Trúc, Sầm Sơn, ông Lê Duy Vinh đã dành 11 năm tuổi trẻ cho màu áo lính. Và dù công việc của ông là hậu cần, không trực tiếp đứng ở tuyến đầu, ông vẫn đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào những năm tháng lịch sử của dân tộc.

Một người lính bình dị, một nhiệm vụ thầm lặng — nhưng một phần ký ức không thể thiếu trong câu chuyện về những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn