Bài viết

NGƯỜI GIỮ HƠI THỞ GIỮA TRẠM THƯƠNG BINH

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ HƠI THỞ GIỮA TRẠM THƯƠNG BINH

Giữa dãy Trường Sơn, có những trạm thương binh dựng tạm bằng tre nứa, mái phủ lá rừng, nằm khuất sau những tán cây lớn. Ở đó, không phải lúc nào cũng có đủ bác sĩ, đủ thuốc men, nhưng luôn có một điều được giữ chặt: sự sống.

Ở một trạm như vậy, có Trọng – y tá phụ trách theo dõi những thương binh nặng.

Công việc của anh không chỉ là băng bó.

Mà là giữ hơi thở.

Nghe có vẻ lạ, nhưng trong chiến tranh, có những người chỉ cần một cơn sốt, một vết thương nặng… là hơi thở trở nên mong manh.

Trọng không rời mắt khỏi từng người nằm trên cáng.

Anh đi dọc các giường tre.

Đặt tay lên trán.

Kiểm tra nhịp thở.

Có người thở chậm.

Có người thở gấp.

Có người gần như không còn rõ nhịp.

Anh luôn nói nhỏ:
“Còn thở là còn cơ hội.”

Một đêm, trạm nhận thêm nhiều thương binh cùng lúc.

Không đủ chỗ.

Không đủ người chăm.

Không đủ cả thời gian.

Trọng phải quyết định ưu tiên.

Không phải ai nặng hơn cũng được cứu trước.

Mà là ai còn khả năng giữ được nhịp thở ổn định hơn.

Anh cúi xuống từng người.

Nghe rất lâu.

Không chỉ bằng tai.

Mà bằng sự tập trung tuyệt đối.

Một đồng đội hỏi:
“Sao anh nghe lâu vậy?”

Trọng trả lời:
“Vì hơi thở không nói dối… nhưng nó rất nhỏ.”

Có một trường hợp rất nặng.

Một chiến sĩ gần như không còn phản ứng rõ ràng.

Nhịp thở yếu đến mức khó nhận ra.

Nhiều người lắc đầu.

Nhưng Trọng không bỏ qua.

Anh giữ tay lên ngực người đó.

Đếm.

Rất chậm.

Rồi bắt đầu hỗ trợ theo cách thủ công, từng nhịp một.

Không bỏ.

Không vội kết luận.

Sau một thời gian dài, nhịp thở dần ổn định lại.

Không ai nói gì.

Chỉ nhìn nhau.

Một lần khác, giữa đêm, có người báo có hai thương binh cùng lúc nguy kịch.

Trọng phải chọn.

Nhưng anh không chọn ngay.

Anh ngồi xuống giữa hai người.

Lắng nghe cả hai.

Rồi phân chia người hỗ trợ.

Không để một mình anh làm tất cả.

Anh nói:
“Không phải chọn ai sống ai chết. Là giữ cả hai cùng thở được lâu hơn.”

Một câu nói rất bình tĩnh.

Nhưng ai nghe cũng hiểu đó là điều không dễ.

Sau nhiều năm, trạm thương binh trong Trường Sơn không còn hoạt động.

Những cáng tre cũ được tháo dỡ.

Những tấm vải trắng cũ được thay mới ở nơi khác.

Nhưng người ta vẫn nhớ.

Nhớ những đêm không có tiếng gọi lớn.

Chỉ có tiếng thở rất nhỏ trong bóng tối.

Và một người luôn đi lại giữa những giường tre…

không mang theo vũ khí,

không ra lệnh,

chỉ lắng nghe từng hơi thở yếu ớt…

để giữ cho sự sống không rời đi quá sớm giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn