Người giữ hòm thuốc
Hòm thuốc của anh Tư không lớn, nhưng anh coi nó như tài sản quan trọng nhất. Anh kiểm từng lọ thuốc, từng cuộn băng, từng cái kim. Có người mượn gì, anh đều ghi lại. Anh không nghi ngờ ai, chỉ sợ lúc cần lại không tìm thấy. Một đêm, trạm nhận nhiều người bị thương, hòm thuốc gần như trống. Anh Tư ngồi bệt xuống nền đất, thở dài. Sáng hôm sau, anh lại đi xin thêm thuốc từ các điểm khác. Với anh, giữ hòm thuốc là giữ cơ hội sống cho nhiều người.



