Bài viết

Người giữ hồn cho đồng đội

Câu chuyện kể về Bác Thịnh, người từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, nay ông bảo vệ, quét là, thắp hương cho những đồng đội của mình ở Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên

Tuyên Quang25/11/2025Hoàng Thị Bích Huyên (xã Bắc Mê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường dẫn vào Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên uốn lượn giữa đại ngàn. Hai bên là những triền núi phủ mờ trong sương sớm, rừng cây xanh thẫm nối dài như bất tận. Trong không gian yên tĩnh và thiêng liêng ấy, có một người đàn ông lặng lẽ sống và gắn bó với nghĩa trang đã hơn ba mươi năm – ông Lê Văn Thịnh, cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên những năm 1984–1987, nay là người trông coi, chăm sóc phần mộ các liệt sĩ.

Mọi người trong vùng vẫn quen gọi ông bằng cái tên giản dị: “Bác Thịnh – người giữ hồn cho đồng đội”.

Ông Thịnh sinh năm 1959, quê ở tỉnh Nam Định. Năm hai mươi tuổi, ông xung phong nhập ngũ, thuộc biên chế Trung đoàn 876, Sư đoàn 356 – đơn vị chủ lực chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Khi được điều động lên Hà Giang, ông chỉ kịp gửi về quê một lá thư ngắn: “Con đi làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Mẹ đừng lo cho con.” Không ai ngờ rằng, lá thư ấy mở đầu cho những năm tháng gian khổ, khắc sâu trong tâm trí ông cho đến tận bây giờ.

Chiến trường Vị Xuyên khi ấy được gọi là “chảo lửa”. Những địa danh như điểm cao 468, 685, 772, 1509 trở thành ranh giới sống – chết. Đạn pháo nã xuống gần như không ngừng nghỉ. Núi đá bị xới tung, cây cối cháy trụi, đất nhuộm đỏ bởi máu của biết bao người lính tuổi đời còn rất trẻ.

Ông Thịnh nhớ như in một buổi chiều năm 1986, khi đơn vị của ông nhận lệnh phản kích giành lại điểm cao 685. Pháo rơi như mưa, khói bụi mù trời, tiếng hô xung phong hòa lẫn tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả ngọn núi. Trong lúc tiến lên phía trước, một quả pháo nổ gần đó đã cướp đi sinh mạng của người bạn thân nhất của ông – chiến sĩ Trần Minh Tân, quê ở Nghệ An.

“Tân mới hai mươi mốt tuổi, chưa kịp yêu ai, chưa kịp nói lời tạm biệt với mẹ. Lúc ngã xuống, tay vẫn còn nắm chặt lá thư nhà. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt của cậu ấy… như còn nhìn về quê hương xa lắm…” – ông Thịnh nghẹn ngào kể lại.

Sau trận đánh, ông cùng đồng đội chôn cất bạn mình tạm thời dưới chân núi. Không bia, không tên, chỉ có một khúc gỗ nhỏ cắm vội để đánh dấu. Hàng nghìn người lính như Tân đã nằm lại rải rác khắp các sườn núi, thung lũng, khe đá của Vị Xuyên như thế. Chiến tranh đã qua đi, nhưng nỗi đau vẫn mãi nằm lại cùng những cánh rừng già.

Năm 1989, khi hoàn thành nhiệm vụ và được xuất ngũ, ông Thịnh trở về quê hương. Nhưng chỉ vài tháng sau, ông lại quay trở lại Hà Giang. Lần này, không phải để cầm súng, mà để… tìm đồng đội.

“Tôi không thể yên lòng khi biết bao anh em vẫn còn nằm lại ngoài kia. Nếu mình không quay lại, ai sẽ nhớ họ?” – ông nói.

Từ đó, ông gắn bó với mảnh đất Vị Xuyên. Ông tham gia các đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ, lần theo từng lời kể của cựu binh, từng manh mối nhỏ trong rừng sâu. Có những ngày, ông phải đi bộ hàng chục cây số, leo lên các điểm cao cheo leo, chấp nhận nguy hiểm từ bom mìn còn sót lại để tìm từng mảnh xương, từng di vật nhỏ bé của đồng đội.

Hơn ba mươi năm qua, đôi tay ông đã bốc từng nắm đất, nhặt từng mảnh xương vụn, lau đi từng tấm bia mờ chữ. Mỗi ngôi mộ là một câu chuyện, một cuộc đời, một ước mơ còn dang dở. Ông nhớ rất rõ vị trí từng dãy mộ, tên tuổi của nhiều người, cả những ngôi mộ vô danh ông vẫn dán nhãn bằng tất cả sự kính trọng.

Mỗi sáng sớm, khi sương còn giăng kín lối đi, ông đã có mặt ở nghĩa trang. Quét lá, lau bia, thay hoa, thắp hương – ông làm từng việc nhỏ bằng một sự cẩn trọng và thành kính. Với ông, đây không phải là công việc, mà là nghĩa vụ với những người đã nằm xuống thay mình.

Vào những ngày lễ lớn như 27/7, 22/12 hay dịp đầu năm học mới, rất nhiều đoàn học sinh, giáo viên, chiến sĩ trẻ đến viếng nghĩa trang. Ông Thịnh lại trở thành người hướng dẫn thầm lặng. Không cần giấy tờ, không cần kịch bản, ông chỉ đứng giữa hàng mộ và kể lại bằng ký ức thật của mình: những ngày đói khát, những đêm mưa lạnh, tình đồng đội sẻ chia từng ngụm nước, từng mẩu lương khô…

Ông nói với các em học sinh: “Các cháu may mắn được sinh ra trong hòa bình. Nhưng hòa bình không phải tự nhiên mà có. Mỗi tấc đất dưới chân các cháu là xương máu của bao người. Nếu quên điều đó, là có lỗi với lịch sử.”

Lời nói ấy không hô khẩu hiệu, nhưng khiến ai cũng lặng đi. Nhiều em cúi đầu thật sâu trước các hàng mộ, lòng dâng lên niềm xúc động khó tả.

Đối với ông Thịnh, những người đã hy sinh không chỉ là anh hùng, mà còn là người thân ruột thịt. Ông không có vợ con, sống trong căn nhà nhỏ gần chân núi, ngày ngày chăm sóc nghĩa trang như chăm sóc chính gia đình mình. Ông bảo:
“Đồng đội tôi nằm đây, tôi đi đâu được nữa. Ở lại với các anh ấy, tôi thấy lòng mình thanh thản.”

Giữa núi rừng Vị Xuyên, nơi thời gian tưởng như ngừng lại, hình ảnh người cựu binh lặng lẽ quét lá, sửa mộ, thắp hương đã trở thành một biểu tượng sống về lòng trung thành, về đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam.

Câu chuyện về ông Lê Văn Thịnh – nhân chứng lịch sử của mặt trận Vị Xuyên – không chỉ là ký ức đau thương của chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm và đạo lý làm người.

Những ngôi mộ trắng nơi đây là trang sách không lời nhưng chứa đựng cả một thời kỳ lịch sử bi tráng. Mỗi học sinh khi đặt chân đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên đều đang đứng trước quá khứ của dân tộc mình. Và từ quá khứ ấy, các em phải học cách sống tử tế hơn, có lý tưởng hơn, yêu quê hương, đất nước bằng những việc làm cụ thể: học tập chăm chỉ, sống nhân ái, biết ơn và có trách nhiệm với tương lai của Tổ quốc.

Những nhân chứng như ông Thịnh rồi cũng sẽ già đi theo năm tháng. Nhưng câu chuyện của họ, tinh thần của họ và sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ sẽ còn sống mãi nếu chúng ta biết trân trọng và gìn giữ.

Vị Xuyên – không chỉ là một địa danh, mà là một bài học lịch sử sống động, thiêng liêng và bất tử trong lòng mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn