Người giữ hồn núi rừng Nà Phặc Phần 3
Vương Văn Nèn
Phần 3: Tấm gương sáng nơi bản làng
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Vương Văn Nèn trở về quê hương Nà Phặc với đôi vai đã chai sạn vì năm tháng gùi gạo, băng rừng. Chiến tranh qua đi, nhưng những khó khăn của cuộc sống thời bình lại hiện lên rõ rệt: đất đai cằn cỗi, sản xuất lạc hậu, đời sống người dân còn nhiều thiếu thốn. Ông hiểu rằng, xây dựng quê hương trong hòa bình cũng là một “trận chiến” không kém phần gian nan.
Không chờ đợi hay trông cậy vào người khác, ông bắt đầu từ chính gia đình mình. Ông cải tạo lại mảnh nương cũ, học hỏi cách trồng trọt mới từ cán bộ khuyến nông, rồi mạnh dạn áp dụng vào thực tế. Ban đầu, nhiều người trong bản còn nghi ngại, nhưng khi thấy vụ mùa của gia đình ông đạt năng suất cao hơn, họ dần tin tưởng và làm theo.
Ông không giữ kinh nghiệm cho riêng mình. Hễ ai hỏi, ông đều tận tình hướng dẫn, từ cách chọn giống, làm đất đến chăm sóc cây trồng. Những buổi chiều, sau khi làm xong việc nhà, ông lại sang từng hộ gia đình để trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm. Nhờ vậy, dần dần cả bản thay đổi cách làm ăn, đời sống được cải thiện rõ rệt.
Không chỉ phát triển kinh tế, ông còn đặc biệt quan tâm đến đời sống tinh thần của bà con. Ông luôn nhắc nhở mọi người giữ gìn bản sắc văn hóa, đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau. Trong những dịp lễ, tết hay hội làng, ông thường là người đứng ra tổ chức, vận động mọi người tham gia, tạo nên không khí vui tươi, gắn kết.
Trong bản, hễ có mâu thuẫn hay tranh chấp, người ta lại tìm đến ông. Ông không áp đặt, cũng không thiên vị, mà luôn lắng nghe cả hai phía. Với giọng nói điềm đạm, lý lẽ rõ ràng và sự chân thành, ông giúp mọi người hiểu nhau hơn và tìm được cách giải quyết hợp tình, hợp lý. Nhờ đó, tình làng nghĩa xóm luôn được giữ gìn.
Đặc biệt, ông dành rất nhiều tình cảm cho thế hệ trẻ. Ông thường gọi các cháu trong bản lại, kể cho chúng nghe về những năm tháng ông cùng bà con gùi lương thực cho bộ đội, về những con đường rừng đầy gian khó, về tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước. Những câu chuyện ấy không phải để khoe khoang, mà là để nhắc nhở các em rằng cuộc sống hôm nay có được là nhờ biết bao công sức của thế hệ trước.
Ông luôn khuyên con cháu phải chăm chỉ học hành, sống trung thực, biết yêu thương và giúp đỡ người khác. Ông tin rằng, tương lai của quê hương phụ thuộc vào thế hệ trẻ, và chỉ khi họ hiểu được giá trị của quá khứ, họ mới biết trân trọng hiện tại và xây dựng tương lai tốt đẹp hơn.
Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm. Mỗi buổi sáng, ông ra vườn chăm cây, tưới rau, rồi đi dạo quanh bản. Gặp ai, ông cũng nở nụ cười hiền hậu, hỏi han vài câu thân tình. Hình ảnh người ông già tóc bạc, dáng đi chậm rãi nhưng ánh mắt ấm áp đã trở nên quen thuộc với mọi người.
Ngôi nhà của ông lúc nào cũng mở cửa. Bà con trong bản, từ người già đến trẻ nhỏ, đều có thể ghé vào trò chuyện. Với họ, ông không chỉ là một người có công với cách mạng, mà còn là chỗ dựa tinh thần, là người giữ gìn những giá trị tốt đẹp của cộng đồng.
Nhiều năm trôi qua, Nà Phặc đã có nhiều đổi thay. Đường sá thuận tiện hơn, nhà cửa khang trang hơn, cuộc sống người dân ngày càng ổn định. Mỗi khi nhìn thấy sự đổi thay ấy, ông Nèn lại mỉm cười mãn nguyện. Với ông, đó chính là phần thưởng lớn nhất sau một đời cống hiến.
Câu chuyện về ông Vương Văn Nèn không chỉ dừng lại ở những năm tháng chiến tranh, mà còn tiếp tục tỏa sáng trong thời bình. Ông là minh chứng cho một con người sống trọn nghĩa, trọn tình với quê hương. Dù không ồn ào, không khoa trương, nhưng cuộc đời ông giống như một ngọn lửa âm thầm cháy, sưởi ấm và soi sáng cho cả bản làng Nà Phặc qua bao thế hệ.


