Bài viết

NGƯỜI GIỮ HỘP DIÊM

Tuyên Quang18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn tủ của ông Khoa có một hộp diêm cũ.

Hộp nhỏ, giấy đã bạc màu.

Ông không dùng nó để châm lửa.

Ông giữ vì đây là thứ cuối cùng người bạn trao cho ông trước khi hai người chia tay.

Ngày ấy, bạn ông đưa hộp diêm và bảo có thể sẽ cần.

Ông cầm lấy.

Không ai nghĩ đó là lần cuối họ gặp nhau.

Hộp diêm được ông giữ qua nhiều năm.

Dần dần nó trở thành một vật nhắc nhớ.

Người cháu nhìn thấy và hỏi tại sao không bỏ.

Ông kể câu chuyện.

Cháu hỏi trong hộp có còn diêm không.

Ông mở ra.

Chỉ còn vài que đã mục.

Ông nói không cần dùng.

Quan trọng là nhớ người đã đưa.

Cháu nhìn chiếc hộp.

Nó không có gì đặc biệt.

Không tên.

Không chữ.

Không giá trị.

Nhưng nó chứa một buổi chia tay.

Một người trao.

Một người nhận.

Một lời dặn rất ngắn.

Và sau đó là cả một đời nhớ.

Ông giữ hộp diêm đến cuối đời.

Khi ông mất, người cháu đặt nó cạnh ảnh ông.

Cậu không hiểu hết câu chuyện lúc đầu.

Nhưng sau nhiều năm, cậu nhận ra có những kỷ vật không phải để sử dụng.

Chúng tồn tại để giữ lại một khoảnh khắc mà thời gian không thể quay lại.

Một hộp diêm đã không còn cháy.

Nhưng câu chuyện của nó vẫn còn ánh sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn