Khác

Người Giữ Hộp Diêm Khô

Phú Thọ04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1971, một đơn vị bộ đội đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Mưa rừng kéo dài nhiều ngày khiến mọi thứ đều ẩm ướt. Quần áo không khô. Củi nhóm bếp cũng thấm nước. Điều quý giá nhất lúc ấy không phải là một bữa cơm ngon, mà là có thể nhóm được một ngọn lửa.

Chiến sĩ Trần Văn Dũng, hai mươi lăm tuổi, quê ở Phú Thọ, được giao phụ trách bếp của tiểu đội.

Trong ba lô của anh luôn có một hộp diêm được bọc rất kỹ.

Bên ngoài là nhiều lớp lá chuối khô.

Bọc tiếp bằng túi ni lông.

Cuối cùng đặt trong một ống tre nhỏ có nắp đậy kín.

Đồng đội nhìn thấy liền hỏi:

"Có cần cẩn thận thế không?"

Dũng mỉm cười.

"Một que diêm."

"Có khi đổi được cả bữa cơm."

Mỗi lần nhóm bếp, anh chỉ dùng đúng một que.

Nếu lửa chưa bén.

Anh kiên nhẫn thêm củi khô.

Quạt nhẹ.

Chứ không vội châm que thứ hai.

Có hôm mưa lớn.

Cả đơn vị trở về sau một ngày mở đường.

Ai cũng lạnh run.

Dũng lấy hộp diêm ra.

Châm một que.

Ngọn lửa nhỏ bùng lên dưới lớp lá khô đã được anh cất sẵn từ trước.

Chẳng bao lâu, nồi nước nóng bắt đầu sôi.

Những bát nước gừng lần lượt được chuyền tay nhau.

Một chiến sĩ xuýt xoa:

"May có cậu giữ được hộp diêm."

Dũng chỉ cười.

"Lửa này."

"Là của cả tiểu đội."

Một lần khác, đơn vị gặp một tổ dân công hỏa tuyến đang mắc mưa giữa rừng.

Họ không còn diêm để nhóm bếp.

Dũng không ngần ngại đưa cho họ nửa hộp.

Người phụ nữ lớn tuổi ái ngại nói:

"Các con còn phải dùng."

Anh nhẹ nhàng đáp:

"Chúng cháu còn một nửa."

"Mọi người cũng cần sưởi ấm."

Đêm ấy, giữa cánh rừng tối, hai bếp lửa cùng cháy.

Ánh lửa hắt lên những gương mặt lấm lem bùn đất.

Ai cũng thấy lòng mình ấm hơn.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Nguyễn Văn Cừ, người luôn căn dặn cán bộ, chiến sĩ phải biết quý trọng từng điều nhỏ bé và phát huy tinh thần trách nhiệm trong mọi hoàn cảnh.

Ông nói:

"Có những việc tưởng rất nhỏ."

"Nhưng nếu làm bằng cả tấm lòng."

"Sẽ mang lại giá trị lớn."

Dũng nhìn hộp diêm đã vơi đi một nửa.

Anh hiểu rằng, điều đáng quý không phải số que diêm còn lại.

Mà là ngọn lửa đã được sẻ chia.

Sau ngày đất nước thống nhất, Dũng trở về quê làm nghề rèn.

Trong lò rèn của ông, ngọn lửa luôn đỏ hồng suốt cả ngày.

Trên chiếc kệ gỗ cạnh bàn làm việc vẫn còn đặt hộp diêm cũ đã bạc màu.

Một chiều đông, cậu cháu trai tò mò cầm lên.

"Ông ơi, hộp diêm này cũ quá rồi."

"Sao ông không bỏ đi?"

Dũng nhẹ nhàng nhận lại.

Ông vuốt lên mặt vỏ giấy đã sờn.

"Vì ngày xưa."

"Nó từng giúp rất nhiều người có được hơi ấm."

Đứa bé nhìn sang lò rèn đang cháy rực.

Rồi mỉm cười gật đầu.

Ngoài sân, khói bếp từ những mái nhà trong xóm chầm chậm bay lên giữa buổi chiều yên bình.

Dũng lặng lẽ nhìn ngọn lửa trước mặt.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những chiến công không chỉ được tạo nên bởi lòng dũng cảm trên chiến trường.

Đôi khi, chúng bắt đầu từ một que diêm được gìn giữ cẩn thận, một bếp lửa được nhóm đúng lúc và một tấm lòng luôn biết sẻ chia với những người đang cùng nhau vượt qua gian khó để đi đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn