Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI GIỮ HŨ GẠO

Đồng Tháp18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Mận có một chiếc hũ gạo bằng sành đã cũ. Miệng hũ sứt một mảnh nhỏ, thân hũ có vài đường nứt được trám lại. Bà giữ nó từ thời còn trẻ.

Ngày ấy, gạo là thứ phải tính từng bữa. Nhà đông người, ruộng ít, mùa màng lại phụ thuộc vào thời tiết. Mỗi lần nấu cơm, bà đều đong rất cẩn thận. Có khi phải trộn thêm khoai, sắn để đủ cho cả nhà.

Người con trai lớn của bà lên đường khi tuổi còn rất trẻ. Trước ngày đi, bà nắm tay con và dặn phải giữ sức.

Bà không có gì để đưa con theo.

Chỉ xúc một ít gạo bỏ vào túi vải.

Bà bảo đó là gạo nhà mình.

Mang theo để nhớ quê.

Người con cười, nói đi xa chắc chắn sẽ có lúc ăn cơm, mẹ không cần lo.

Sau đó, bà giữ chiếc hũ gạo.

Mỗi lần mở nắp, bà lại nhớ con.

Những năm tháng sau đó, gia đình trải qua rất nhiều thiếu thốn. Có lúc hũ gạo gần như trống không. Nhưng bà vẫn không bán nó.

Khi cuộc sống dần tốt hơn, hũ gạo không còn được dùng để đựng gạo.

Bà dùng nó đựng những lá thư cũ.

Những tấm ảnh.

Một vài món đồ nhỏ.

Hũ gạo trở thành chiếc hộp ký ức.

Con cháu nhiều lần hỏi tại sao bà không mua một chiếc hộp mới.

Bà chỉ nói chiếc hũ này từng đựng thứ quý nhất của gia đình.

Đó là gạo.

Và sau này, nó lại đựng những thứ quý khác.

Khi bà mất, chiếc hũ được giữ lại.

Người cháu đặt nó trong phòng truyền thống của gia đình.

Bên cạnh là một tấm ảnh cũ.

Mỗi khi nhìn thấy, họ nhớ về người mẹ đã từng tiết kiệm từng bát gạo nhưng lại sẵn sàng dành phần tốt nhất cho con.

Chiếc hũ đã cũ.

Nhưng nó chứa cả một thời mà mỗi hạt gạo đều gắn với mồ hôi, tình thương và sự chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn