NGƯỜI GIỮ HƯƠNG RƯỢU CẦN CỦA NÚI RỪNG TRƯỜNG SƠN
Đối với người Vân Kiều, rượu cần không chỉ là thức uống mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết, lòng hiếu khách và tình cảm giữa con người với nhau.
Mẹ bà từng dạy rằng: "Chum rượu ngon không chỉ nhờ men, mà còn nhờ cái tâm của người làm." Câu nói ấy theo bà suốt cuộc đời.
Khi chiến tranh xảy ra, cuộc sống của người dân trong bản gặp nhiều thiếu thốn. Những lễ hội lớn không còn được tổ chức thường xuyên, nhưng bà vẫn cố gắng duy trì nghề truyền thống để giữ cho bản làng không mất đi những giá trị văn hóa quý báu.
Trong những lúc khó khăn nhất, những chum rượu cần nhỏ bên bếp lửa lại trở thành nơi mọi người quây quần, chia sẻ câu chuyện và động viên nhau vượt qua thử thách.
Bà từng chuẩn bị rượu cho những buổi tiễn người trẻ lên đường làm nhiệm vụ. Trong khoảnh khắc chia tay ấy, mỗi chén rượu không chỉ là lời chúc bình an mà còn là lời hẹn ngày trở về.
Có những người đi xa rồi không trở lại, nhưng ký ức về họ vẫn được bà nhắc đến trong những lần dân bản ngồi bên nhau. Bà tin rằng, giữ lại câu chuyện về một con người cũng là giữ lại một phần lịch sử.
Sau ngày hòa bình, Hồ Thị Ka Rinh tiếp tục khôi phục nghề làm rượu cần. Bà đi đến từng gia đình hướng dẫn cách làm men truyền thống, cách giữ hương vị đặc trưng và cách sử dụng trong những dịp phù hợp.
Bà luôn nhắc các cô gái trẻ rằng làm rượu cần không chỉ là làm ra một sản phẩm, mà là giữ một nét văn hóa của dân tộc.
Nhờ sự tận tâm của bà, nhiều thế hệ trong bản biết cách làm rượu truyền thống và hiểu hơn về ý nghĩa của những phong tục xưa.
Ngoài nghề làm rượu, bà còn là người thường xuyên hòa giải những chuyện nhỏ trong cộng đồng. Người dân tìm đến bà không chỉ vì kinh nghiệm mà còn vì sự nhẹ nhàng, sâu sắc trong cách nói chuyện.



