Bài viết

NGƯỜI GIỮ HUYẾT MẠCH TRƯỜNG SƠN

Có những người lính không trực tiếp đứng ở tuyến đầu, nhưng lại giữ cho chiến trường có thể tiếp tục. Trên những cung đường Trường Sơn năm ấy, ông Hà Sỹ Tương đã dành tuổi trẻ để giữ thông suốt mạch vận chuyển vào miền Nam — một công việc thầm lặng nhưng góp phần làm nên sức mạnh của cả chiến trường.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1939, quê tại thôn Châu Bình, phường Quảng Châu, thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Hà Sỹ Tương nhập ngũ vào tháng 5 năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn ngày càng khốc liệt.

Từ một người con của vùng quê Thanh Hóa, ông lên đường mang theo tuổi trẻ và trách nhiệm của một người lính. Đơn vị của ông là Binh đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn, lực lượng gắn liền với một trong những tuyến vận tải chiến lược quan trọng nhất trong lịch sử cuộc kháng chiến.

Trong giai đoạn 1965–1975, ông thực hiện nhiệm vụ trên Đường Trường Sơn – Đại lộ Hồ Chí Minh, từng hoạt động qua nhiều địa bàn như Huế, Quảng Trị, Đà Nẵng và Tây Ninh.

Nhiệm vụ của ông là bảo đảm huyết mạch vận chuyển vào miền Nam.

Nghe qua có thể đó chỉ là một công việc hậu cần, nhưng trên thực tế, mỗi chuyến vận chuyển trên Trường Sơn đều là một hành trình đầy thử thách. Đường đi xuyên qua núi rừng hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, trong khi bom đạn của chiến tranh luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Trường Sơn năm ấy không chỉ là một con đường.

Đó là một hệ thống đường bộ, đường sông và những tuyến vận chuyển nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Trên những cung đường ấy, lương thực, vũ khí, thuốc men và nhiều nguồn lực cần thiết được đưa về phía trước. Vì vậy, bảo đảm cho tuyến vận chuyển được thông suốt cũng chính là góp phần bảo đảm sức mạnh chiến đấu của những người lính ở tuyến đầu.

Đối với ông Hà Sỹ Tương và những người lính Bộ đội Trường Sơn, mỗi cung đường mở được, mỗi chuyến hàng đến nơi an toàn đều mang theo phía sau đó biết bao công sức.

Có những ngày phải hành quân giữa rừng sâu. Có những lúc đường bị phá hỏng bởi bom đạn, người lính lại phải tìm cách khắc phục để đoàn xe tiếp tục đi. Có những đêm dài không được nghỉ ngơi, bởi phía trước là nhiệm vụ và phía sau là cả một chiến trường đang chờ nguồn tiếp tế.

Trong điều kiện ấy, ý chí và tinh thần đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất.

Những người lính Trường Sơn đến từ nhiều miền quê khác nhau, cùng sống giữa núi rừng, cùng chia sẻ những thiếu thốn và cùng hướng đến một mục tiêu chung. Họ hiểu rằng nếu một mắt xích bị gián đoạn, cả tuyến vận chuyển có thể bị ảnh hưởng. Vì vậy, mỗi người đều phải nỗ lực hoàn thành phần việc của mình.

Từ Huế, Quảng Trị đến Đà Nẵng, những cung đường ông từng đi qua đều gắn với những dấu mốc quan trọng của cuộc chiến. Sau đó, hành trình tiếp tục kéo dài đến Tây Ninh, đưa ông đến những vùng đất sâu trong chiến trường miền Nam.

Mỗi địa danh đi qua lại để lại một ký ức.

Có thể là một chặng đường dài giữa núi rừng. Có thể là một đêm hành quân. Có thể là một người đồng đội từng cùng mình vượt qua khó khăn. Và cũng có thể là những mất mát mà chiến tranh để lại.

Nhưng tất cả những ký ức ấy đều góp phần tạo nên một phần cuộc đời người lính Hà Sỹ Tương.

Giai đoạn từ 1965 đến 1975 là mười năm ông gắn bó với tuyến Trường Sơn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất. Mười năm ấy cũng là mười năm ông dành một phần quan trọng của tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ bảo đảm cho con đường vận chuyển vào miền Nam không bị đứt đoạn.

Năm 1975, đất nước thống nhất. Những cung đường Trường Sơn hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Đối với những người từng gắn bó với tuyến đường ấy, ngày hòa bình không chỉ là một dấu mốc lịch sử, mà còn là kết quả của vô số ngày tháng lao động, chiến đấu và hy sinh.

Nhưng ông Hà Sỹ Tương vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Đến năm 1984, ông mới xuất ngũ, khép lại gần hai thập kỷ gắn bó với màu áo lính. Từ một người thanh niên nhập ngũ năm 1965, ông trở về quê hương sau những năm tháng đã đi qua nhiều vùng đất và chứng kiến nhiều giai đoạn của lịch sử.

Có những con đường rồi sẽ được mở rộng. Có những tuyến vận tải ngày nào giờ chỉ còn trong ký ức. Nhưng với những người từng đi qua Trường Sơn, mỗi con dốc, mỗi khu rừng và mỗi địa danh đều có thể gợi lại cả một thời tuổi trẻ.

Câu chuyện của ông Hà Sỹ Tương là câu chuyện về một người lính làm công việc phía sau chiến trường nhưng giữ vai trò vô cùng quan trọng. Ông không trực tiếp đứng ở nơi tiếng súng vang lên, nhưng đã góp phần đưa những gì chiến trường cần đến đúng nơi, đúng lúc.

Trên con đường Trường Sơn năm ấy, có những người mang súng ra trận, có những người lái xe, sửa đường, vận chuyển hàng hóa. Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả cùng góp sức giữ cho “mạch máu” của chiến trường không bao giờ ngừng chảy.

Từ Châu Bình, Quảng Châu, Sầm Sơn đến Trường Sơn, Huế, Quảng Trị, Đà Nẵng và Tây Ninh, ông Hà Sỹ Tương đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để hoàn thành một nhiệm vụ tưởng như thầm lặng nhưng mang ý nghĩa lớn lao.

Hôm nay, Đại lộ Hồ Chí Minh đã trở thành những tuyến đường hiện đại nối liền đất nước. Nhưng phía sau những con đường hôm nay là ký ức về những con đường năm xưa — nơi những người lính Trường Sơn như ông Hà Sỹ Tương đã từng đi qua, từng gìn giữ và từng gửi lại một phần tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn