Bài viết

Người Giữ Kho Củi Giữa Mùa Mưa

Đồng Tháp11/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Vui, sinh năm 1960, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Là người con của miền quê Nam Bộ, ông mang trong mình sự chất phác, cần cù và tinh thần trách nhiệm của thế hệ thanh niên thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Những năm đầu thập niên 1980, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị hậu cần đóng quân ở khu vực biên giới Tây Nam. Công việc của ông là phụ trách chuẩn bị và bảo quản củi đốt phục vụ bếp ăn của doanh trại. Trong điều kiện thời chiến còn thiếu thốn, bếp củi là nguồn chính để nấu cơm, đun nước cho cả đơn vị. Vì vậy, việc giữ được củi khô trong mùa mưa là nhiệm vụ rất quan trọng. Nếu củi bị ướt, cả doanh trại sẽ gặp khó khăn trong sinh hoạt và nấu ăn. Ông Trần Văn Vui hằng ngày cùng đồng đội đi gom củi từ các khu rừng gần doanh trại rồi chẻ nhỏ, phơi khô và xếp cẩn thận vào kho chứa. Dù công việc nặng nhọc và lấm lem, ông luôn làm với tinh thần trách nhiệm vì hiểu rằng phía sau những bó củi ấy là bữa cơm nóng cho anh em trong đơn vị. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1984. Đêm hôm ấy, một trận mưa lớn kéo dài kèm gió mạnh làm tốc một góc mái kho củi phía sau doanh trại. Nước mưa bắt đầu tạt vào khiến nhiều đống củi có nguy cơ bị ướt hoàn toàn. Trong khi đó, hôm sau đơn vị còn phải chuẩn bị cơm nước cho một đợt hành quân sớm. Nếu củi bị hư hỏng, việc nấu ăn sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Không chần chừ, ông Trần Văn Vui lập tức đội mưa chạy ra kho củi giữa đêm tối. Một mình ông dùng bạt che tạm phần mái bị bung rồi nhanh chóng di chuyển những bó củi khô vào góc an toàn hơn. Gió lớn liên tục làm tấm bạt bị thổi bật ra, nước mưa vẫn tràn vào kho. Ông phải vừa giữ bạt vừa kéo từng bó củi nặng vào trong. Có lúc trượt chân ngã xuống nền bùn đất nhưng ông vẫn đứng dậy tiếp tục công việc. Sau gần hai giờ vật lộn giữa mưa gió, phần lớn số củi khô cuối cùng cũng được bảo vệ an toàn. Nhờ vậy, sáng hôm sau bếp ăn của đơn vị vẫn đỏ lửa đúng giờ để phục vụ anh em trước chuyến hành quân. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hồi đó giữa mùa mưa giữ được củi khô quý lắm. Anh Vui lúc nào cũng lo để bếp không thiếu lửa.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Trần Văn Vui chỉ cười hiền hậu: “Mình chỉ nghĩ phải giữ củi khô để anh em có cơm nóng ăn thôi.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Trần Văn Vui vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là tinh thần tận tụy, sự bền bỉ và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ kho củi giữa mùa mưa là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đêm đội mưa giữ từng bó củi khô, giữ ngọn lửa cho bếp ăn doanh trại đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội nơi biên giới bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn