Bài viết

Người Giữ Kho Đạn

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường miền Trung đang bước vào giai đoạn ác liệt. Những trận đánh liên tiếp diễn ra, nhu cầu về đạn dược cho các đơn vị chiến đấu ngày càng lớn. Ẩn mình dưới những tán rừng già bên dãy Trường Sơn có một kho đạn bí mật, nơi hàng nghìn thùng đạn được cất giữ để cung cấp cho tiền tuyến.

Người phụ trách kho đạn ấy là chiến sĩ Nguyễn Văn Bình.

Bình năm đó mới hai mươi bảy tuổi, quê ở một vùng quê nghèo ven sông Lam. Anh không trực tiếp cầm súng xung phong ra trận như nhiều đồng đội khác, nhưng nhiệm vụ của anh cũng quan trọng không kém. Mỗi viên đạn được chuyển đến chiến trường đúng lúc có thể góp phần bảo vệ tính mạng của người chiến sĩ ngoài mặt trận.

Kho đạn nằm sâu trong rừng. Ban ngày được ngụy trang kín đáo bằng lá cây và cành khô. Ban đêm, Bình cùng tổ hậu cần mới tiến hành vận chuyển hàng hóa.

Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể gây ra cháy nổ nghiêm trọng.

Vì vậy, Bình luôn cẩn thận trong từng việc. Mỗi buổi sáng, anh đều kiểm tra độ an toàn của kho, quan sát các hầm chứa, theo dõi tình trạng đạn dược và ghi chép đầy đủ vào sổ sách.

Đồng đội thường đùa:

– Anh Bình quý đạn hơn quý vàng.

Bình cười hiền:

– Đạn này là mồ hôi, công sức của biết bao người ngoài hậu phương gửi vào. Không thể để mất một viên nào.

Một đêm cuối tháng sáu, tin báo khẩn từ sở chỉ huy truyền đến.

Một đơn vị bộ đội đang chuẩn bị mở trận đánh lớn và cần tiếp nhận gấp số lượng đạn pháo rất lớn trước bình minh.

Ngay lập tức, Bình tổ chức lực lượng bốc xếp.

Dưới ánh trăng mờ, từng thùng đạn nặng được chuyển lên xe vận tải. Công việc diễn ra khẩn trương nhưng tuyệt đối bí mật.

Đúng lúc ấy, từ xa vang lên tiếng động cơ máy bay.

Bình lập tức nhận ra nguy hiểm.

Máy bay trinh sát của địch đang xuất hiện trên bầu trời.

Anh hô lớn:

– Tất cả ngụy trang ngay! Không được để lộ vị trí kho!

Mọi người nhanh chóng tắt đèn và ẩn nấp.

Nhưng không lâu sau, từng loạt bom bắt đầu trút xuống khu vực rừng núi xung quanh.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Một quả bom nổ gần làm bốc cháy một khoảnh rừng cách kho đạn không xa. Ngọn lửa lan nhanh theo chiều gió.

Nếu lửa bén tới kho, toàn bộ số đạn sẽ phát nổ.

Tình thế vô cùng nguy hiểm.

Không chờ mệnh lệnh, Bình cùng một số đồng đội xách cuốc, xẻng lao về phía đám cháy. Họ đào đường băng cản lửa, chặt cây và dập tắt những đốm lửa đang lan rộng.

Khói nóng khiến ai nấy khó thở.

Mồ hôi và bụi đất phủ kín khuôn mặt.

Suốt nhiều giờ liền, họ chiến đấu với ngọn lửa không khác gì chiến đấu với kẻ thù.

Đến gần sáng, đám cháy cuối cùng cũng được khống chế.

Kho đạn vẫn an toàn.

Nhìn những thùng đạn nguyên vẹn trong hầm chứa, Bình thở phào nhẹ nhõm.

Ngay trong sáng hôm đó, toàn bộ số đạn được vận chuyển tới đơn vị chiến đấu đúng kế hoạch.

Vài ngày sau, trận đánh giành thắng lợi lớn.

Khi nghe tin chiến thắng, Bình và đồng đội vui mừng khôn xiết. Họ hiểu rằng phía sau thành công ấy có phần đóng góp thầm lặng của những người làm công tác hậu cần.

Chiến tranh kết thúc, Bình trở về quê hương.

Nhiều người hỏi anh điều gì đáng nhớ nhất trong những năm tháng quân ngũ.

Anh chỉ mỉm cười và kể về kho đạn giữa rừng Trường Sơn, về những đêm trắng canh giữ từng thùng hàng và về những người đồng đội lặng lẽ cống hiến mà không đòi hỏi sự ghi nhận.

Đối với Bình, người lính không chỉ có mặt nơi tuyến đầu. Ở bất cứ vị trí nào, chỉ cần tận tâm với nhiệm vụ thì đều đang góp phần bảo vệ Tổ quốc.

Và những người giữ kho đạn năm ấy đã âm thầm viết nên một phần của chiến thắng bằng trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự tận tụy của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn