Người giữ kho đạn giữa rừng thấp (1)
Ông Lê Trung Châu, sinh năm 1957, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở vùng đồng bằng Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống lao động vất vả, gắn liền với ruộng đồng và sông nước.
Cuối những năm 1970, khi tình hình biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị hậu cần trong khu vực rừng thấp. Nhiệm vụ của ông là quản lý và bảo vệ kho đạn dược dã chiến của đơn vị.
Kho chỉ là một lán gỗ dựng tạm, nằm giữa rừng tràm, nền đất ẩm thấp và dễ ngập nước vào mùa mưa. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại có vai trò đặc biệt quan trọng, vì toàn bộ hoạt động chiến đấu phía trước đều phụ thuộc vào nguồn đạn được bảo quản an toàn.
Một tình tiết được đồng đội nhớ lại xảy ra vào giữa mùa mưa năm 1980. Hôm đó, mưa lớn kéo dài khiến nước từ các kênh rạch tràn vào khu vực kho, làm nền đất nhanh chóng bị ngập cục bộ. Một số thùng đạn được kê sát nền bắt đầu có nguy cơ bị ẩm nước.
Trong tình huống khẩn cấp, nếu không di chuyển kịp thời, số đạn có thể bị hư hỏng, ảnh hưởng trực tiếp đến nhiệm vụ của đơn vị. Ông Lê Trung Châu lập tức cùng đồng đội tổ chức di dời toàn bộ kho sang khu đất cao hơn cách đó không xa.
Nước dâng nhanh, có đoạn chảy mạnh khiến việc vận chuyển thùng nặng trở nên rất khó khăn. Ông vừa lội nước, vừa hướng dẫn phân loại từng loại vật tư để ưu tiên bảo vệ những hạng mục quan trọng trước.
Trong quá trình di dời, có thùng hàng bị trượt xuống dòng nước, ông phải nhanh chóng bám vào thân cây rừng để giữ lại, tránh thất thoát. Công việc kéo dài suốt nhiều giờ trong điều kiện mưa lớn và bùn lầy trơn trượt.
Đến gần sáng, toàn bộ kho đạn đã được chuyển lên vị trí an toàn. Ngay sau đó, nước tiếp tục dâng cao và nhấn chìm khu vực kho cũ.
Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó nếu chậm một chút là thiệt hại rất lớn. Anh Châu rất quyết đoán và làm việc không ngừng.”
Còn ông Lê Trung Châu chỉ nói:
“Giữ được kho là giữ được nhiệm vụ của đơn vị.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ kho đạn giữa mùa mưa biên giới vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà quan trọng. Không phải chiến công rực rỡ nơi tuyến đầu, mà là sự trách nhiệm, cẩn trọng và kiên trì trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.



