Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ KHO ĐẠN VÀ MỘT CUỘC ĐỢI CHỜ

Tháng Hai năm 1975, khi đất nước còn đang ở những ngày cuối cùng của cuộc chiến khốc liệt, chàng trai quê mộc mạc Lương Văn Vương khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ông vào đơn vị Cục Quân khí và Khí tài – Đạn dược, làm nhiệm vụ tại chiến trường Gia Lai – Kon Tum, vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió, bom đạn và hiểm nguy rình rập từng giờ.

Thanh Hóa30/01/2026Lò Thị Hiền (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hiền Kiệt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ KHO ĐẠN VÀ MỘT CUỘC ĐỢI CHỜ

Tháng Hai năm 1975, khi đất nước còn đang ở những ngày cuối cùng của cuộc chiến khốc liệt, chàng trai quê mộc mạc Lương Văn Vương khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ông vào đơn vị Cục Quân khí và Khí tài – Đạn dược, làm nhiệm vụ tại chiến trường Gia Lai – Kon Tum, vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió, bom đạn và hiểm nguy rình rập từng giờ.

Ngày ông đi, ở quê nhà có một người con gái đã trót gửi trọn thanh xuân cho ông. Hai người chưa kịp cưới, nhưng đã ăn hỏi, đã coi nhau là vợ chồng. Chiến tranh không chờ đợi ai, hạnh phúc riêng phải gác lại cho nghĩa lớn non sông. Ông đi, mang theo lời hẹn ước mộc mạc: “Hết giặc, anh về.”

Sau Hiệp định Paris, ông mới chính thức vào chiến trường. Khi ấy, nhiều vùng đã được giải phóng, nhưng bom mìn, đạn dược còn ngổn ngang. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là bảo vệ kho vũ khí, kho đạn dược – những “trái tim thầm lặng” của chiến trường. Không trực tiếp xông pha nơi mũi súng, nhưng công việc của họ luôn đối mặt với hiểm nguy, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng sinh mạng.

Những đêm Tây Nguyên hun hút gió, giữa rừng sâu bạt ngàn, ông thường ngồi tựa thùng đạn, nhớ về quê nhà, nhớ người vợ chưa cưới. Trong tiếng côn trùng rả rích, ông thầm đếm từng ngày, từng tháng. Sáu năm quân ngũ là sáu năm xa cách, còn ở quê, người con gái ấy cũng lặng lẽ chờ đợi sáu năm ròng, không một lời than thở, không một lần đổi thay.

Năm 1981, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Người lính năm xưa trở về không mang theo huân chương rực rỡ, nhưng mang theo một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc. Cuộc đoàn tụ giản dị mà thiêng liêng. Ngày họ nên vợ nên chồng, niềm hạnh phúc như bù đắp cho cả một quãng đời chờ đợi.

Rồi đứa con đầu lòng ra đời, được đặt tên là Nhiệt – cái tên mộc mạc mà chan chứa ý nghĩa: nhiệt tình, thủy chung, bền bỉ chờ đợi, như chính tình yêu của người mẹ năm xưa, như ngọn lửa âm ỉ mà bền bỉ trong lòng người lính suốt những năm tháng chiến tranh.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, Cựu chiến binh Lương Văn Vương trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng trong ký ức ông, thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn: những đêm gác kho đạn giữa rừng sâu, những lá thư ngắn ngủi gửi về quê, và một tình yêu lặng thầm mà son sắt – thứ đã tiếp thêm sức mạnh để ông vững vàng hoàn thành nhiệm vụ với quê hương, đất nước.

Câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ: sống giản dị, yêu thủy chung, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng vì bình yên của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ KHO ĐẠN VÀ MỘT CUỘC ĐỢI CHỜ | Câu chuyện thời hoa lửa