Bài viết

NGƯỜI GIỮ KHO GIỮA RỪNG GIÀ

Bà Tình đã dành mười năm thanh xuân để sống trong những "thành phố ngầm" – những dãy kho lương thực và quân nhu ẩn sâu trong lòng dãy Trường Sơn. Ngôn ngữ của bà là mùi nồng hăng của bao tải dứa ẩm mục, mùi hăng của thuốc súng và sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đại ngàn. Giữa những cơn đói cồn cào và những trận sốt rét rừng làm rụng đi mái tóc xanh, bà Tình vẫn giữ cho mình một nguyên tắc sắt đá: "Một hạt gạo không rơi, một viên đạn không thiếu".

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà kể về những đêm mưa rừng tầm tã, nước dâng cao ngập cả lối vào kho. Bà cùng đồng đội đã dùng chính thân mình để làm rào chắn, ngăn nước không làm hỏng những bao gạo cuối cùng gửi ra mặt trận. Hình ảnh bà Tình gầy gò, đôi mắt sáng quắc dưới ánh đèn pin leo lét, tỉ mẩn ghi chép từng con số vào cuốn sổ tay đã cũ nát là minh chứng cho một sự hy sinh thầm lặng nhưng cực kỳ vĩ đại. Bà giữ kho không phải là giữ tài sản, mà là giữ hy vọng cho những người lính đang cầm súng ở tiền tuyến. Nhiều lần, dù bụng đói đến mức phải ăn lá rừng trừ bữa, bà vẫn kiên quyết không đụng vào một bát gạo nào trong kho lương.

Sau ngày thống nhất, bà Tình trở về với quê hương, mang theo chứng bệnh đau khớp kinh niên do những năm tháng sống dưới hầm ẩm ướt. Hiện tại, bà là người điều hành một "ngân hàng thực phẩm" và thư viện nhỏ cho cộng đồng tại địa phương. Cách bà sắp xếp những cuốn sách, những túi quà từ thiện ngăn nắp, khoa học vẫn vẹn nguyên phong cách của người giữ kho chiến trường năm nào.

Nhìn bà ân cần trao từng phần quà cho người nghèo, người ta thấy một sự ấm áp tỏa ra từ tâm hồn người phụ nữ đã đi qua lửa đạn. Bà bảo: "Thời chiến giữ gạo để thắng giặc, thời bình giữ tình để thắng nghèo". Ngôi nhà của bà luôn đầy ắp tiếng cười và mùi thơm của lúa mới. Với bà Tình, kho tàng quý giá nhất đời bà không phải là vật chất, mà là sự thanh thản khi đã sống trọn vẹn với lương tâm của một người lính hậu phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn