Cựu chiến binh

Người giữ kho lương giữa lửa đạn

Người giữ kho lương giữa lửa đạn

Lào Cai10/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người giữ kho lương giữa lửa đạn – Hoàng Văn Thêm (thôn Khéo Lẹng)

Ở thôn Khéo Lẹng, khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh biên giới còn đầy hiểm nguy, người dân vẫn nhớ đến ông Hoàng Văn Thêm - người dân quân từng nhiều đêm canh giữ kho lương thực của bản, góp phần bảo vệ nguồn sống cho cả bộ đội và nhân dân.

Ông Hoàng Văn Thêm sinh năm 1939, lớn lên trong một gia đình nghèo ở thôn Khéo Lẹng. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống lam lũ, theo cha mẹ lên nương, xuống suối, làm việc từ sáng sớm đến tối muộn.

Cuộc sống nơi vùng núi tuy vất vả nhưng yên bình. Những mùa lúa chín vàng trên sườn đồi, những buổi chiều trẻ con thả trâu ngoài bãi cỏ - tất cả dường như không thay đổi cho đến khi chiến tranh lan tới vùng biên.

Những năm cuối thập niên 1970, khi tình hình biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng, thôn Khéo Lẹng được chọn làm một trong những nơi tập kết lương thực để hỗ trợ bộ đội.

Một kho lương tạm thời được dựng lên gần rìa bản - nơi thuận tiện cho việc vận chuyển.

Khi xã cần người canh giữ kho, ông Hoàng Văn Thêm là một trong những người đầu tiên tình nguyện.

Ông nói với trưởng thôn: “Kho còn thì bộ đội còn cơm ăn.”

Câu nói ấy thể hiện rõ trách nhiệm của ông với công việc được giao.

Những ngày đầu nhận nhiệm vụ, ông cùng một số dân quân khác dựng thêm mái che, gia cố cửa kho và đào hầm trú ẩn gần đó.

Kho lương khi ấy chứa nhiều bao gạo, muối và một số vật dụng cần thiết cho bộ đội.

Ban ngày, công việc chủ yếu là kiểm tra kho và sắp xếp lương thực. Nhưng ban đêm mới là lúc nhiệm vụ trở nên căng thẳng.

Những đêm canh gác thường kéo dài trong im lặng.

Ông thường ngồi gần cửa kho, tay cầm khẩu súng, mắt hướng về phía rừng.

Có những đêm trời tối đen, không trăng, không sao. Tiếng gió thổi qua rừng cây nghe như tiếng bước chân ai đó.

Một trong những đêm khiến ông nhớ mãi là vào một buổi tối mùa mưa.

Hôm ấy, trời mưa to, gió thổi mạnh. Khoảng nửa đêm, tiếng pháo từ xa bất ngờ vang lên.

Những tiếng nổ dội qua các dãy núi khiến mặt đất rung nhẹ.

Ông cùng các dân quân khác nhanh chóng kiểm tra lại cửa kho, đảm bảo mọi thứ an toàn.

Nhưng chưa kịp yên tâm, một tiếng nổ lớn vang lên gần khu vực kho.

Sức ép khiến mái che rung mạnh, một số bao gạo phía ngoài bị đổ xuống.

Không kịp suy nghĩ nhiều, ông cùng đồng đội lao ra ngoài giữa mưa lớn để thu gom lại các bao gạo.

Nước mưa chảy xuống mái kho, tràn vào nền đất.

Ông dùng sức kéo từng bao gạo vào trong kho, dù vai đau nhức vì sức nặng.

Một người trong đội lo lắng nói:“Hay mình vào hầm trú trước?”

Nhưng ông Thêm lắc đầu:“Gạo ướt thì hỏng, bộ đội lấy gì ăn?”

Câu nói ấy khiến mọi người tiếp tục làm việc.

Trong ánh đèn pin yếu ớt, họ kéo từng bao gạo vào nơi khô ráo. Mưa vẫn rơi, tiếng pháo vẫn vang xa, nhưng không ai bỏ vị trí.

Sau gần một giờ làm việc liên tục, toàn bộ lương thực đã được đưa vào an toàn.

Khi mọi thứ ổn định, ông mới ngồi xuống thềm kho, thở dốc vì mệt.

Một đồng đội nhìn ông, nói nhỏ: “May mà giữ được kho.”

Ông chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía rừng.

Không chỉ một lần, ông còn nhiều lần tham gia bảo vệ kho lương trong điều kiện nguy hiểm.

Có lần, trong một đêm trời rét buốt, ông phát hiện một nhóm thú rừng tìm cách vào gần khu vực kho.

Ông nhanh chóng báo động cho các dân quân khác, cùng nhau xua đuổi đàn thú đi nơi khác, tránh làm hỏng lương thực.

Những năm tháng canh giữ kho lương đã để lại nhiều kỷ niệm khó quên trong cuộc đời ông.

Sau khi chiến tranh lắng xuống, kho lương tạm thời được tháo dỡ. Ông Hoàng Văn Thêm trở về với công việc quen thuộc - làm nương, trồng lúa và nuôi gia súc.

Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống rất khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng giữ kho lương giữa lửa đạn, ông không nản chí.

Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng ngô, trồng lúa. Dù vất vả, nhưng cuộc sống dần ổn định.

Người dân trong thôn Khéo Lẹng vẫn nhớ hình ảnh ông Thêm - người đàn ông cần mẫn, luôn làm việc âm thầm nhưng trách nhiệm.

Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại câu chuyện về những đêm giữ kho lương năm xưa.

Có lần, đứa cháu hỏi: “Ông không sợ khi nghe tiếng pháo à?”

Ông cười hiền: “Sợ chứ. Nhưng lúc đó chỉ nghĩ nếu kho mất thì bộ đội sẽ thiếu ăn.”

Câu trả lời giản dị ấy khiến con cháu hiểu thêm về trách nhiệm của thế hệ đi trước.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Hoàng Văn Thêm vẫn giữ thói quen dậy sớm, ra thăm nương và chăm sóc vườn cây quanh nhà.

Ở thôn Khéo Lẹng, câu chuyện về ông - người giữ kho lương giữa lửa đạn - vẫn được kể lại như một minh chứng cho tinh thần hy sinh thầm lặng của người dân vùng cao trong thời chiến.

Những bao gạo được giữ lại năm xưa không chỉ là lương thực, mà còn là niềm tin, là sức mạnh giúp bộ đội tiếp tục chiến đấu và bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn