Bài viết

người giữ kho lương giữa rừng già

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường miền Nam luôn cần một lượng lớn lương thực, thuốc men và vũ khí từ hậu phương miền Bắc chi viện. Để bảo đảm nguồn tiếp tế ấy, rất nhiều kho hàng bí mật được dựng lên giữa núi rừng Trường Sơn. Nơi đó, những người lính hậu cần đã âm thầm làm việc trong gian khổ và hiểm nguy không kém ngoài mặt trận.

Ở một kho lương nằm sâu trong cánh rừng Quảng Bình có chiến sĩ hậu cần tên là Đinh Quốc Bình. Anh sinh ra trong một gia đình làm nông ở Thái Bình. Từ nhỏ, Bình đã quen với cuộc sống vất vả nên khi nhập ngũ, anh luôn được đồng đội quý mến bởi tính chịu khó và chân thành.

Năm 1971, Bình được điều vào đơn vị hậu cần phụ trách bảo quản lương thực trên tuyến Trường Sơn. Công việc hằng ngày của anh là kiểm tra các kho gạo, che chắn hàng hóa và tổ chức vận chuyển tiếp tế cho bộ đội hành quân vào Nam.

Những kho lương nằm giữa rừng sâu nên điều kiện vô cùng thiếu thốn. Mùa mưa, nước ngập khắp nơi, gạo dễ bị ẩm mốc. Mùa khô, máy bay địch thường xuyên trinh sát và ném bom xuống các khu vực nghi có kho hàng.

Dù vậy, Bình luôn coi nhiệm vụ của mình rất quan trọng. Anh thường nói với đồng đội:

“Một bao gạo tới được chiến trường cũng quý như một viên đạn.”

Một buổi chiều đầu mùa mưa, đơn vị nhận tin có đoàn bộ đội sắp hành quân qua khu vực nhưng lượng lương thực dự trữ gần cạn. Trong khi đó, một kho gạo lớn vừa bị bom đánh sập lối vào.

Nếu không nhanh chóng chuyển số gạo còn lại ra ngoài, toàn bộ kho có thể bị chôn vùi khi đất đá tiếp tục sạt lở.

Nghe chỉ huy phân công nhiệm vụ, Bình lập tức xung phong dẫn tổ công tác vào kho cứu hàng.

Cơn mưa rừng trút xuống mỗi lúc một lớn. Đất đỏ nhão ra dưới chân, nhiều đoạn đường trơn trượt rất khó di chuyển. Khi tới nơi, mọi người thấy cửa kho đã bị cây lớn và đất đá chắn kín.

Không ai chần chừ, tất cả nhanh chóng dùng xẻng đào lối vào.

Bên trong kho tối om và ngột ngạt. Từng bao gạo được chuyền tay nhau đưa ra ngoài trong tiếng mưa rơi và tiếng máy bay vọng từ xa.

Đang vận chuyển, một đồng đội phát hiện vách đất phía trên bắt đầu nứt lớn, có nguy cơ sập bất cứ lúc nào. Người chỉ huy lập tức yêu cầu mọi người rút ra ngoài.

Nhưng đúng lúc ấy, Bình nhìn thấy phía cuối kho vẫn còn nhiều bao lương thực chưa kịp chuyển đi.

Anh nói nhanh:

“Các anh đưa hàng ra trước đi, em lấy nốt chỗ cuối cùng.”

Không đợi mọi người ngăn cản, Bình cúi người chạy sâu vào bên trong.

Chỉ vài phút sau, một tiếng đổ ầm vang lên dữ dội. Đất đá từ trên cao sập xuống kín lối kho.

Đồng đội hoảng hốt lao tới đào bới suốt nhiều giờ trong mưa lớn. Khi tìm thấy Bình, anh đã kiệt sức vì bị đất đá vùi lấp quá lâu, nhưng trên tay vẫn ôm chặt túi tài liệu ghi số lượng lương thực của đơn vị.

Nhờ sự cố gắng của tổ công tác hôm ấy, phần lớn số gạo trong kho đã được cứu kịp thời để tiếp tế cho bộ đội hành quân vào chiến trường.

Sau này, đồng đội kể rằng điều họ nhớ nhất về Bình không chỉ là sự dũng cảm mà còn là tinh thần trách nhiệm đến tận giây phút cuối cùng. Anh luôn âm thầm làm việc mà không nghĩ tới hiểm nguy cho bản thân.

Chiến tranh kết thúc, cánh rừng nơi kho lương năm xưa giờ đã xanh trở lại. Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ hậu cần Đinh Quốc Bình vẫn được nhiều thế hệ nhắc đến như một biểu tượng đẹp của những con người thầm lặng trong thời hoa lửa.

Họ không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng chính sự hy sinh âm thầm ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Ngày hôm nay, khi sống trong hòa bình, mỗi người càng cần biết trân trọng những hy sinh của cha anh, sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước và không ngừng cố gắng để tiếp nối tinh thần kiên cường của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
người giữ kho lương giữa rừng già | Câu chuyện thời hoa lửa