Người giữ kho thóc cứu hàng nghìn dân làng khỏi nạn đói sau trận lũ lịch sử
Câu chuyện kể về một cán bộ hợp tác xã đã liều mình bảo vệ kho lương thực của cả xã trong trận lũ lớn sau chiến tranh
Năm 1978, khi chiến tranh đã lùi xa chưa lâu, đời sống người dân Hà Tĩnh vẫn vô cùng khó khăn. Cả xã của ông Trần Văn Phú chủ yếu sống dựa vào mấy vụ lúa trong năm. Sau nhiều mùa mất mát vì chiến tranh, kho thóc của hợp tác xã năm đó được xem như hy vọng lớn nhất để người dân có cái ăn trong mùa giáp hạt.
Ông Phú khi ấy là cán bộ phụ trách kho lương thực của hợp tác xã. Kho thóc nằm gần bờ sông vì thuận tiện cho việc vận chuyển. Những ngày cuối tháng 9, mưa lớn kéo dài nhiều ngày liên tiếp khiến nước sông dâng rất nhanh. Ban đầu mọi người nghĩ giống như những trận lũ bình thường nên vẫn chủ quan.
Nhưng chỉ trong một đêm, nước dâng cao bất thường. Đến nửa đêm, ông Phú được người dân chạy đến gọi báo rằng nước đã tràn vào sân kho thóc. Ông lập tức chạy ra kiểm tra và chứng kiến cảnh nước cuồn cuộn đổ về. Nếu chậm thêm vài giờ, hàng trăm tấn thóc có thể bị ngâm nước và hư hỏng hoàn toàn.
Ông lập tức đánh kẻng gọi dân làng. Giữa đêm tối mưa gió, hàng trăm người dân mang đèn dầu, đuốc và bao tải chạy đến. Ông phân công đàn ông khiêng thóc, phụ nữ buộc bao, thanh niên dùng thuyền vận chuyển lên vùng cao.
Khi việc di chuyển đang diễn ra, nước lũ tiếp tục dâng mạnh làm một góc kho bị sập. Rất nhiều bao thóc trôi theo dòng nước. Không suy nghĩ nhiều, ông lao xuống dòng nước xiết cùng nhiều thanh niên kéo lại từng bao thóc.
Một cây gỗ lớn từ thượng nguồn trôi xuống va mạnh khiến ông bị thương ở vai nhưng ông vẫn tiếp tục làm việc.
Suốt gần tám tiếng đồng hồ liên tục, cả làng vật lộn với nước lũ. Khi trời sáng, phần lớn số thóc đã được chuyển đến nơi an toàn.
Ngay chiều hôm đó, toàn bộ khu kho cũ bị lũ cuốn sập hoàn toàn.
Người dân trong xã nói nếu không có quyết định nhanh chóng của ông Phú đêm hôm đó, cả xã có thể đối mặt với nạn đói kéo dài nhiều tháng.
Nhiều năm sau, mỗi mùa lúa chín, ông vẫn nhớ như in đêm lũ kinh hoàng ấy. Ông nói điều khiến ông xúc động nhất không phải là việc mình được khen thưởng, mà là cảnh cả làng cùng nhau giữ lấy từng bao thóc như giữ lấy sự sống của chính mình.


