Bài viết

Người Giữ Kho Thuốc Giữa Đồng Hoang Biên Giới

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Phước Thới, sinh năm 1961, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra trong một gia đình lao động miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với sự vất vả và luôn mang trong mình tinh thần trách nhiệm, chịu thương chịu khó.

Những năm đầu thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn nhiều gian nan, ông tham gia lực lượng hậu cần phục vụ tại một đơn vị quân y đóng quân giữa vùng đồng hoang gần biên giới. Công việc của ông là quản lý và bảo quản kho thuốc men phục vụ cho bộ đội và người dân quanh khu vực.

Ngày ấy, điều kiện bảo quản thuốc vô cùng thiếu thốn. Kho thuốc chỉ là căn nhà gỗ lợp tôn đơn sơ, thường xuyên chịu cảnh nóng bức vào mùa khô và dột nước vào mùa mưa. Dù vậy, ông Nguyễn Phước Thới luôn cẩn thận kiểm tra từng thùng thuốc, sắp xếp gọn gàng để tránh hư hỏng.

Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1985.

Đêm hôm đó, sau nhiều giờ mưa lớn, nước từ cánh đồng xung quanh bất ngờ dâng cao và tràn vào khu vực kho thuốc. Nếu không xử lý kịp thời, nhiều loại thuốc men quan trọng có nguy cơ bị ngấm nước và hư hỏng hoàn toàn.

Ngay khi phát hiện nước bắt đầu tràn vào nền kho, ông Nguyễn Phước Thới lập tức gọi thêm vài đồng đội đến hỗ trợ di chuyển thuốc lên cao. Trong ánh đèn dầu chập chờn giữa đêm mưa, ông một mình liên tục bê từng thùng thuốc nặng ra khỏi khu vực nước ngập.

Điều khó khăn hơn là nước dâng rất nhanh, nền đất trơn trượt khiến việc di chuyển vô cùng nguy hiểm. Có lúc ông trượt chân ngã xuống nền nước lạnh nhưng vừa đứng dậy lại tiếp tục chuyển thuốc vì sợ hàng bị hỏng.

Khi một góc mái kho bị gió lớn làm bung ra, nước mưa bắt đầu tạt mạnh vào bên trong, ông còn leo lên dùng dây buộc tạm phần mái giữa cơn gió lớn để giữ cho thuốc không bị ướt.

Suốt gần cả đêm, ông cùng đồng đội thay phiên nhau tát nước và chuyển hàng cho đến khi toàn bộ số thuốc quan trọng được đưa lên nơi an toàn.

Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại:

“Hôm đó nếu không có anh Thới thức trắng đêm giữ kho thuốc thì nhiều thuốc men chắc đã hư hết”.

Nhắc về chuyện cũ, ông Nguyễn Phước Thới chỉ cười hiền:

“Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho thuốc còn nguyên để anh em và bà con có cái chữa bệnh”.

Những năm tháng gian khó nơi biên giới nay đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người chiến sĩ hậu cần năm ấy vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải những điều lớn lao, mà là sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm trong những công việc thầm lặng giữa khó khăn thiếu thốn.

Câu chuyện về người giữ kho thuốc giữa đồng hoang biên giới là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những đêm thức trắng giữ từng thùng thuốc giữa mưa lũ, từ tinh thần không ngại gian nan để bảo vệ nguồn sống cho đồng đội và nhân dân, họ đã góp phần làm nên những “hoa lửa” bình dị nhưng đầy ý nghĩa của một thời gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn