Bài viết

Người giữ kho thuốc giữa mùa thiếu thốn

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Tâm, sinh năm 1956, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với đời sống lam lũ, gắn bó với ruộng đồng và những mùa mưa dài.

Cuối những năm 1970, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị quân y dã chiến đóng trong khu vực rừng thấp. Nhiệm vụ của ông là quản lý kho thuốc và vật tư y tế, đảm bảo nguồn thuốc luôn sẵn sàng cho việc cứu chữa thương binh.

Kho thuốc chỉ là một lán gỗ nhỏ, nằm gần bìa rừng, nơi độ ẩm cao quanh năm. Mỗi ngày, ông phải kiểm tra từng thùng thuốc, băng gạc, kim tiêm để tránh ẩm mốc và hư hỏng.

Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào giữa mùa mưa năm 1982. Hôm đó, sau một đợt hành quân dài, nhiều thương binh được đưa về trạm quân y trong tình trạng cần xử lý vết thương khẩn cấp. Tuy nhiên, mưa lớn kéo dài khiến kho thuốc bị ẩm nặng, một số vật tư y tế quan trọng bị ảnh hưởng.

Nếu không xử lý kịp thời, việc cấp cứu sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ông Lê Văn Tâm lập tức cùng đồng đội tổ chức phân loại toàn bộ kho thuốc, ưu tiên bảo quản những loại thiết yếu nhất.

Ông trực tiếp dùng bao nilon, lá khô và thùng gỗ để tạo lớp cách ẩm tạm thời, đồng thời chuyển một phần thuốc quan trọng lên khu vực cao hơn để tránh hơi ẩm từ đất. Công việc diễn ra liên tục trong điều kiện mưa rừng không dứt.

Trong quá trình di chuyển, có lúc phải lội qua đoạn đường bùn ngập sâu để đưa thuốc đến vị trí an toàn, nhưng ông vẫn kiên trì không dừng lại, vì hiểu rằng mỗi lọ thuốc đều gắn với sự sống của đồng đội.

Đến gần sáng, toàn bộ kho thuốc đã được sắp xếp lại an toàn, đủ để phục vụ công tác cứu chữa trong những ngày tiếp theo.

Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó mà kho thuốc hỏng thì rất nguy hiểm. Anh Tâm lo rất kỹ, không bỏ sót thứ gì.”

Còn ông Lê Văn Tâm chỉ nói:
“Thuốc còn thì người còn cơ hội được cứu.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ kho thuốc giữa mùa mưa rừng vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà sâu sắc. Không phải chiến công rực rỡ, mà là sự tận tụy, cẩn trọng và trách nhiệm trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn