Khác

Người giữ kho xăng giữa tọa độ lửa

Những năm 1967–1972, huyện Bố Trạch là một trong những trọng điểm đánh phá nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Dọc các triền núi đá vôi, nhiều kho xăng dầu được ngụy trang kỹ lưỡng để phục vụ vận tải trên Đường mòn Hồ Chí Minh. Ông Đặng Văn Hùng khi ấy là chiến sĩ hậu cần, phụ trách một kho xăng bí mật đặt sâu trong rừng. Kho được che phủ bằng lá cây, phía trên dựng giàn ngụy trang như một khoảng rừng tự nhiên. Ban ngày tuyệt đối không có khói lửa; mọi sinh hoạt đều diễn ra dưới hầm.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1967–1972, huyện Bố Trạch là một trong những trọng điểm đánh phá nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Dọc các triền núi đá vôi, nhiều kho xăng dầu được ngụy trang kỹ lưỡng để phục vụ vận tải trên Đường mòn Hồ Chí Minh. Ông Đặng Văn Hùng khi ấy là chiến sĩ hậu cần, phụ trách một kho xăng bí mật đặt sâu trong rừng. Kho được che phủ bằng lá cây, phía trên dựng giàn ngụy trang như một khoảng rừng tự nhiên. Ban ngày tuyệt đối không có khói lửa; mọi sinh hoạt đều diễn ra dưới hầm. Nhiệm vụ của ông là kiểm tra thùng phuy, bảo đảm xăng không rò rỉ và sẵn sàng cấp phát khi có lệnh. Mỗi lần xe bồn vào nhận hàng đều phải thực hiện thật nhanh trong đêm tối. Chỉ một tia lửa nhỏ cũng có thể gây nổ, nên mọi thao tác đều thận trọng đến từng chi tiết. Một đêm, máy bay trinh sát lượn vòng nhiều lần phía trên. Cả đơn vị nín thở. Sáng hôm sau, bom rơi dày đặc cách kho không xa, đất đá rung chuyển, một số thùng phuy bị xô lệch. Ông Hùng cùng đồng đội lập tức gia cố lại hầm chứa, chuyển những thùng có nguy cơ rò rỉ vào khu an toàn hơn. Có lần, trong lúc bơm xăng cho đoàn xe chuẩn bị xuất phát, ông phát hiện một vết rò nhỏ ở ống dẫn. Nếu không xử lý kịp, xăng chảy ra có thể gây cháy nổ. Ông bình tĩnh khóa van, thay ống dự phòng trong ánh đèn pin được che kín. Chuyến xe vẫn kịp lên đường trước rạng sáng. Sống giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ bề, ông và đồng đội phải ăn uống giản dị, chống chọi với sốt rét và bom đạn. Nhưng ai cũng hiểu: xăng là “máu” của chiến trường; còn xăng thì xe còn chạy, hàng còn tới tiền tuyến. Sau ngày hòa bình, ông trở về quê làm nông. Những khu rừng từng đặt kho xăng nay xanh trở lại. Mỗi lần đi qua con đường mới mở, ông lại nhớ đến những đêm thầm lặng giữ kho giữa tọa độ lửa. Câu chuyện của người chiến sĩ hậu cần ở Bố Trạch nhắc chúng ta rằng chiến thắng không chỉ nhờ tiếng súng nơi mặt trận, mà còn nhờ những con người âm thầm giữ gìn từng giọt nhiên liệu – để mạch vận tải không bao giờ đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn