Bài viết

NGƯỜI GIỮ KHÓI BẾP GIỮA RỪNG HÀNH QUÂN

Lâm Đồng04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ KHÓI BẾP GIỮA RỪNG HÀNH QUÂN

Giữa dãy Trường Sơn, nơi những đoàn quân nối nhau không dứt, có một điều tưởng như rất nhỏ nhưng lại giữ được sức người: bữa cơm nóng.

Ở một bếp dã chiến, có bà Tư – người phụ trách nấu ăn cho bộ đội hành quân qua lại. Bếp chỉ là một hố đất nhỏ, vài tấm tôn che mưa, và một nồi lớn lúc nào cũng đỏ lửa.

Người ta gọi nơi đó là “bếp không tắt”.

Bà Tư không ra trận, nhưng bà nói:
“Không có cơm nóng, lính đi rừng sẽ không đi nổi.”

Mỗi ngày, bà thức từ rất sớm. Nhóm lửa, vo gạo, thái rau rừng, nấu từng nồi nước lớn. Có hôm thiếu gạo, bà trộn thêm sắn. Có hôm thiếu muối, bà xin từng nắm nhỏ từ các trạm khác.

Khói bếp luôn bay lên giữa rừng.

Không phải khói chiến tranh.

Mà là khói của sự sống.

Một lần, trời mưa lớn kéo dài nhiều ngày. Đường hành quân trơn trượt, đoàn quân về trạm rất muộn, ai cũng lạnh và đói.

Bà Tư vẫn giữ lửa.

“Có cơm chưa cô?” – một chiến sĩ hỏi.

“Có. Nhưng chờ thêm chút cho chín kỹ,” bà đáp.

Nồi cơm hôm đó gần như không đủ, nhưng bà chia rất đều. Không ai bị thiếu.

Có người nói:
“Cô giữ bếp giỏi thật.”

Bà chỉ cười:
“Tui giữ cái ấm bụng thôi.”

Một đêm khác, có đoàn quân bị tách khỏi tuyến chính, đi lạc vào khu vực gần bếp.

Họ kiệt sức.

Không ai nói gì nhiều.

Bà Tư nhìn thấy họ, chỉ nói một câu:
“Ngồi xuống. Ăn đã.”

Không hỏi tên.

Không hỏi đơn vị.

Chỉ có cơm nóng.

Giữa rừng sâu, đó là thứ quý nhất.

Sau khi ăn xong, họ mới có sức để tiếp tục tìm đường.

Trước khi đi, một người nói:
“Cô không sợ tụi tôi là ai sao?”

Bà Tư đáp:
“Trong rừng này, ai đói cũng giống nhau.”

Câu nói đó theo nhiều người suốt một thời gian dài.

Nhưng bếp dã chiến không phải lúc nào cũng yên.

Có những lần bom rơi gần khu vực, đất đá rung chuyển. Bà Tư vẫn ôm nồi cơm, che cho lửa khỏi tắt.

“Lửa tắt là mất luôn đường về,” bà nói.

Có hôm bếp bị hư, bà cùng vài người sửa lại ngay trong đêm.

Không chờ sáng.

Vì đoàn sau đang trên đường tới.

Một lần, bà bị thương nhẹ do mảnh đá văng trong trận pháo kích gần đó. Nhưng bà chỉ băng tạm lại, rồi tiếp tục nấu.

“Cơm chưa xong thì chưa nghỉ,” bà nói.

Sau nhiều năm, bếp dã chiến vẫn tồn tại cùng những đoàn quân đi qua Trường Sơn.

Không ai nhớ hết đã có bao nhiêu nồi cơm được nấu.

Chỉ biết rằng, mỗi khi đi qua khu vực đó, người ta luôn cảm thấy dễ thở hơn, như thể vừa thoát ra khỏi một đoạn đường dài.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, bếp không còn nữa.

Chỉ còn lại một khoảng đất nhỏ, nơi tro bếp đã hòa vào đất rừng.

Người ta tìm thấy ở đó một chiếc muỗng cũ và một cái nồi đã hoen màu.

Không còn khói.

Nhưng những người từng đi qua đều nhớ.

Nhớ một người phụ nữ nhỏ bé đứng bên bếp lửa giữa rừng sâu…

giữ cho hàng trăm, hàng ngàn bước chân không phải đi trong cái bụng đói.

Và trong thời hoa lửa ấy, có những con người…

không cầm súng, không đứng đầu trận tuyến,

nhưng lại giữ cho cả một đoàn quân còn đủ sức để đi tiếp con đường phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn