NGƯỜI GIỮ KỶ LUẬT MÀ KHÔNG LÀM ĐAU LÒNG AI
Trong vai trò cán bộ chỉ huy, bác Lê Giáp Vinh luôn được đồng đội nhắc đến như người nghiêm khắc nhưng rất nhân hậu. Một câu chuyện nhỏ trong công tác quản lý đã thể hiện rõ điều đó.
Một chiến sĩ vi phạm giờ giấc trực gác. Theo quy định, phải kiểm điểm nghiêm. Bác gọi riêng chiến sĩ ấy vào phòng, không có đông người.
Bác kể:
“Sai thì phải nhắc, nhưng nhắc sao để người ta sửa, chứ không phải để người ta xấu hổ.”
Bác phân tích rõ sai phạm, yêu cầu tự nhận trách nhiệm, nhưng không quát mắng. Sau buổi nói chuyện, chiến sĩ ấy chấp hành kỷ luật rất tốt, còn xin được ở lại đơn vị lâu dài.
Cách xử lý ấy khiến anh em trong đơn vị nể phục. Kỷ luật được giữ vững, nhưng tình người không hề bị tổn thương.


