NGƯỜI GIỮ KÝ ỨC
Sau chiến tranh, có một người lính không về quê ngay.
Anh đi khắp nơi.
Tìm lại những nơi đã từng chiến đấu.
Những cánh rừng.
Những con suối.
Những ngọn đồi.
Ở mỗi nơi, anh dừng lại rất lâu.
Có người hỏi:
– “Tại sao không về?”
Anh đáp:
– “Tôi đang… tìm lại những người chưa về.”
Anh không tìm thấy họ.
Nhưng anh nhớ.
Nhớ từng cái tên.
Từng câu nói.
Từng tiếng cười.
Một lần, anh đứng trước một khoảng đất trống.
Nói nhỏ:
– “Chúng ta đã đi qua đây…”
Không ai trả lời.
Nhưng gió thổi qua.
Như một lời hồi đáp.
Cuối cùng, anh trở về quê.
Mang theo không phải đồ đạc.
Mà là ký ức.
Có những người sống sót.
Để làm một việc rất quan trọng:
Giữ lại ký ức… cho những người đã nằm xuống.



