Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ KÝ ỨC CỦA MỘT THỜI HOA LỬA

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với ông Nguyễn Hữu Căn – một cựu chiến binh ở Hải Phú – ký ức về những năm tháng chống Mỹ vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Quảng Trị19/08/2026Hồng Sương Lê (Đoàn UBND tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với ông Nguyễn Hữu Căn – một cựu chiến binh ở Hải Phú – ký ức về những năm tháng chống Mỹ vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Ngôi nhà nhỏ của ông nằm nép mình bên con đường làng yên bình. Ít ai biết rằng, người đàn ông với mái tóc bạc và dáng đi chậm rãi ấy đã từng đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất của chiến tranh. Ông không kể nhiều về mình, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt ông lại trở nên xa xăm.

Ông Căn tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ. Ngày rời quê, ông chỉ kịp nhìn lại mái nhà tranh, nơi có mẹ già đứng lặng bên hiên. Không lời hứa hẹn, không nước mắt, chỉ có một niềm tin âm thầm: đi để quê hương được bình yên.

Những năm tháng trên chiến trường là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng, vượt qua những con suối, sống giữa bom đạn và thiếu thốn. Có những ngày không đủ ăn, có những đêm phải ngủ giữa mưa rừng, nhưng chưa ai từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Điều ông nhớ nhất không phải là những trận đánh lớn, mà là những khoảnh khắc bình dị giữa chiến tranh. Đó là lúc chia nhau một nắm cơm khô, là tiếng cười hiếm hoi giữa đêm hành quân, là ánh mắt động viên của đồng đội trước giờ xung trận.

Nhưng chiến tranh không chỉ có tình đồng đội, mà còn là mất mát. Ông đã chứng kiến nhiều người bạn thân thiết ngã xuống. Có người vừa nói cười hôm trước, hôm sau đã không còn nữa. Những cái tên ấy, ông vẫn nhớ, như thể họ chưa từng rời xa.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương. Hải Phú khi ấy vẫn còn hoang tàn, bom mìn còn sót lại, cuộc sống vô cùng khó khăn. Ông lại bắt đầu từ đầu – cày ruộng, trồng lúa, dựng lại mái nhà.

Ông không kể công, không nhắc đến những gì mình đã trải qua. Với ông, được trở về, được sống là đã đủ. Nhưng ký ức thì không bao giờ mất đi.

Những buổi chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà, nhìn ra cánh đồng. Lũ trẻ trong làng đôi khi đến chơi, tò mò hỏi về chiến tranh. Ông kể, chậm rãi, giản dị, không tô vẽ. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên sâu sắc.

Ông không dạy chúng về chiến thắng, mà dạy về sự hy sinh. Không nói về vinh quang, mà nói về cái giá của hòa bình. Ông bảo: “Hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng máu của rất nhiều người.”

Nguyễn Hữu Căn – một cái tên bình thường, một cuộc đời giản dị. Nhưng trong con người ấy là cả một thời hoa lửa, là những ký ức không thể phai mờ.

Ông không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là người giữ ký ức. Và chừng nào ông còn kể, chừng đó lịch sử vẫn còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn