Người giữ ký ức của một tiểu đội
Sau chiến tranh, ông Bùi Văn Sơn trở thành người lưu giữ những câu chuyện của tiểu đội năm xưa. Ông nhớ tên, quê quán và hoàn cảnh của từng đồng đội. Với ông, kể lại những câu chuyện ấy là cách để những người đã hy sinh không bị lãng quên.
Ông Bùi Văn Sơn có một thói quen đặc biệt: mỗi khi nhắc đến đơn vị cũ, ông luôn cố nhớ tên từng người.
Ông nói rằng nhiều đồng đội đã hy sinh từ rất lâu, nhưng nếu người còn sống không nhắc tên họ thì rồi sẽ chẳng còn ai biết họ từng tồn tại.
Trong những năm chiến đấu, tiểu đội của ông gồm những người đến từ nhiều miền quê. Họ khác nhau về giọng nói, hoàn cảnh gia đình nhưng sống với nhau như anh em.
Ông Sơn nhớ người thích hát, người hay kể chuyện, người luôn nhường phần ăn cho đồng đội. Những chi tiết rất nhỏ ấy lại trở thành ký ức quý giá nhất.
Sau chiến tranh, ông nhiều lần tìm thông tin về đồng đội. Có người trở về quê, có người thương tật, có người đã hy sinh và nằm lại nơi chiến trường.
Mỗi khi có dịp gặp gia đình liệt sĩ, ông thường kể những câu chuyện mà mình còn nhớ.
Ông cho rằng người lính đã hy sinh không chỉ là những cái tên trong danh sách. Họ từng là những chàng trai, cô gái có ước mơ, có gia đình và có những người yêu thương họ.
Tại phường Hồng Bàng, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động tri ân. Ông mong mình có thể kể được càng nhiều câu chuyện càng tốt.
Bởi với ông, ký ức là một cách để người đã khuất tiếp tục hiện diện trong cuộc sống hôm nay.



