Khác

người giữ ký ức ở sân bay Tà Cơn.

Đối với ông, việc kể lại câu chuyện không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng Khe Sanh, ký ức chiến tranh vẫn còn đó, nhưng trên tất cả là niềm tin vào tương lai và sự biết ơn dành cho những người đã hy sinh.

Quảng Trị13/03/2026Đặng Thị Thuỳ Trang (Phường Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hồ Văn Nam, năm nay đã ngoài bảy mươi, từng là chiến sĩ tham gia chiến đấu tại khu vực Sân bay Tà Cơn trong chiến dịch Khe Sanh năm 1968. Mỗi lần có dịp trở lại thăm di tích, ông lại lặng lẽ đứng thật lâu trước những nền bê tông cũ kỹ còn sót lại.

Theo lời ông kể, những ngày ấy nơi đây là một trong những điểm nóng ác liệt nhất ở Quảng Trị. Pháo binh nã liên tục, khói lửa bao trùm cả vùng đồi núi Khe Sanh. Ông và đồng đội phải bám trụ trong giao thông hào, tranh thủ từng phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa những đợt tấn công.

Ông Nam nhớ rõ những đêm trời lạnh buốt, sương phủ trắng đồi. Trong ánh sáng chập chờn của pháo sáng, bóng người in dài trên mặt đất. Có đồng đội của ông đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về quá khứ.

Sau chiến tranh, Sân bay Tà Cơn trở thành di tích lịch sử, đón nhiều đoàn khách tham quan. Ông Nam nhiều lần tình nguyện làm người kể chuyện. Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng mảnh đất yên bình hôm nay từng thấm đẫm mồ hôi và máu của biết bao người.

Đối với ông, việc kể lại câu chuyện không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng Khe Sanh, ký ức chiến tranh vẫn còn đó, nhưng trên tất cả là niềm tin vào tương lai và sự biết ơn dành cho những người đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn