Người Giữ Ký Ức Trường Sơn (2)
Bà Nguyễn Thị Bình là nhà cách mạng, nhà ngoại giao nổi tiếng của Việt Nam. Bà đã có nhiều đóng góp quan trọng trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, đặc biệt là vai trò tại Hội nghị Paris năm 1973, góp phần mang lại hòa bình cho đất nước.
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt phủ lên sân trường làng. Các em học sinh ngồi ngay ngắn dưới gốc phượng, chăm chú lắng nghe câu chuyện của bác Lê Văn Thành, một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ.
Mái tóc bác đã bạc trắng, nhưng giọng nói vẫn đầy nhiệt huyết khi nhắc đến những năm tháng tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn.
Bác kể rằng năm mười chín tuổi, bác rời quê hương lên đường nhập ngũ. Khi ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những đoàn xe nối đuôi nhau vượt núi băng rừng để vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí ra tiền tuyến.
Có những đêm, máy bay địch quần thảo liên tục. Đất đá tung lên mù mịt. Con đường vừa san lấp xong lại bị bom cày nát. Thế nhưng, không ai lùi bước. Hết đợt bom, mọi người lại cùng nhau sửa đường để xe tiếp tục hành quân.
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị của bác bị bom đánh trúng. Nhiều đồng đội hy sinh, nhiều người bị thương. Dù đau đớn và mất mát, những người còn lại vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Bởi ai cũng hiểu rằng phía trước là vận mệnh của đất nước.
Bác Thành dừng lại một lúc rồi nhìn về phía xa. Đôi mắt bác ánh lên niềm tự hào khi kể về ngày đất nước thống nhất. Khi nghe tin chiến thắng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau. Nhiều người khóc vì vui mừng, nhưng cũng nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên dãy Trường Sơn.
Kết thúc câu chuyện, bác nói với các em học sinh:
“Các cháu được học tập trong hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Hãy sống thật tốt, học thật giỏi để xứng đáng với những gì cha ông đã gìn giữ.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp sân trường. Trong ánh mắt của các em học sinh, hình ảnh người cựu chiến binh già như một ngọn lửa vẫn âm thầm cháy, truyền lại tình yêu quê hương và lòng biết ơn cho thế hệ mai sau.


