Người giữ lá cờ
Hoàng Văn Quý – Người giữ lá cờ
Hoàng Văn Quý nhập ngũ năm 1971. Trong đơn vị, anh được giao nhiệm vụ giữ lá cờ của đại đội.
Quý rất tự hào về nhiệm vụ ấy.
Anh thường nói:
“Còn cờ là còn đơn vị.”
Trong một trận đánh ác liệt, lá cờ bị rách bởi mảnh bom.
Quý dùng chính tay áo của mình để buộc lại.
Một đồng đội nói:
“Quý, bỏ đi!”
Quý lắc đầu:
“Không được.”
Anh tiếp tục giữ lá cờ.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ.
Quý bị thương ở chân nhưng vẫn cố đứng dậy.
Khi đồng đội bảo anh nằm xuống, Quý chỉ nói:
“Để tôi giữ.”
Cuối trận, Quý hy sinh.
Lá cờ vẫn còn.
Sau ngày đất nước thống nhất, lá cờ được đưa về đơn vị và cất giữ cẩn thận.
Nhiều năm sau, một người đồng đội cũ tìm đến quê Quý.
Mẹ anh đã ngoài tám mươi.
Người đồng đội kể lại câu chuyện về lá cờ.
Bà cụ nghe xong, chỉ nói:
“Thằng Quý hồi nhỏ cũng vậy. Nó giữ đồ rất kỹ.”
Người đồng đội bật cười.
“Dạ, lần này nó giữ một thứ lớn hơn.”
Bà cụ nhìn ra sân.
“Ừ. Nó giữ cả lời hứa với mọi người.”
Năm tháng trôi qua, lá cờ đã bạc màu.
Nhưng đối với những người từng chiến đấu cùng Quý, đó không chỉ là một mảnh vải.
Đó là ký ức về một người lính trẻ đã đứng giữa bom đạn để giữ lấy biểu tượng mà anh tin tưởng.
Và mỗi khi nhìn thấy lá cờ tung bay trong những ngày đất nước thanh bình, họ lại nhớ đến Quý.
Một người đã nằm xuống.
Nhưng điều anh giữ lại vẫn còn bay trên bầu trời.


