NGƯỜI GIỮ LÁ THƯ
Ở đơn vị, ai cũng biết Thành là người giữ thư.
Mỗi khi có thư từ hậu phương gửi ra, anh là người nhận và phát lại cho từng người.
– “Có thư!” – câu nói ấy luôn làm cả đơn vị rộn lên.
Có người cười, có người lặng đi vì xúc động.
Thành không bao giờ mở thư của ai. Nhưng anh thuộc gần như hết tên người nhận, quê quán, thậm chí cả nét chữ của từng người thân gửi đến.
Một hôm, có một lá thư không có người nhận.
Người lính ấy… đã hy sinh trước đó vài ngày.
Thành cầm lá thư rất lâu.
Cuối cùng, anh quyết định giữ lại.
Sau chiến tranh, Thành tìm về quê người lính ấy. Ngôi nhà nhỏ nằm cuối làng, người mẹ già vẫn ngày ngày ngóng tin con.
Thành trao lá thư.
Bà mở ra, đọc từng dòng.
Nước mắt rơi xuống trang giấy đã úa màu.
– “Nó viết… trước khi đi à?” – bà hỏi.
Thành gật đầu.
Bà ôm lá thư vào ngực:
– “Thế là… nó vẫn về…”
Có những lá thư không đến đúng lúc.
Nhưng vẫn kịp… để sưởi ấm một cuộc đời.



