Bài viết

NGƯỜI GIỮ LẠI VIÊN ĐẠN CUỐI CÙNG

Ninh Bình20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận đó, Tuấn chỉ còn một viên đạn.

Anh biết.

Và người đi cùng anh – Minh – cũng biết.

Họ bị bao vây.

Khoảng cách rất gần.

Không còn đường rút.

Minh nhìn anh:
– “Nếu… đến lúc…”

Anh không nói hết câu.

Nhưng Tuấn hiểu.

Viên đạn cuối cùng…

không phải để bắn địch.

Là để…

không rơi vào tay họ.

Hai người im lặng.

Tiếng bước chân địch càng lúc càng gần.

Tuấn siết chặt khẩu súng.

Ngón tay đặt vào cò.

Nhưng rồi…

Minh bị trúng đạn trước.

Ngã xuống.

Chưa kịp nói gì thêm.

Tuấn nhìn bạn.

Rồi nhìn viên đạn cuối cùng.

Anh có thể làm điều đã chuẩn bị.

Nhưng…

anh không làm.

Anh ném súng.

Bị bắt.

Sau chiến tranh, anh trở về.

Mọi người nói:
– “Anh sống sót, là may mắn.”

Anh chỉ cười.

Không ai biết…

anh đã giữ lại viên đạn đó.

Không phải vì sợ chết.

Mà vì…

anh không đủ can đảm để tự kết thúc.

Và từ ngày đó…

anh sống.

Như một người nợ chính mình một quyết định…

mà anh đã không dám làm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn