NGƯỜI GIỮ LỜI CHÀO
Trước mỗi lần đi làm nhiệm vụ, ở đơn vị có một thói quen nhỏ.
Mọi người đều chào nhau.
Không phải kiểu trang trọng.
Chỉ là:
– “Tao đi nhé.”
– “Ừ, về nhé.”
Rất đơn giản.
Nhưng ai cũng làm.
Có một người tên Dũng, luôn là người chào cuối cùng.
Anh đi từng người.
Gật đầu.
Cười.
– “Về nhé.”
Một lần, có người hỏi:
– “Sao cậu kỹ vậy?”
Dũng trả lời:
– “Để không bỏ sót ai.”
Không ai nói thêm.
Nhưng ai cũng hiểu.
Trong chiến tranh, không ai chắc sẽ trở về.
Lời chào ấy…
có thể là lần cuối.
Một lần, trong một trận đánh lớn, Dũng không trở lại.
Sau đó, mỗi lần chuẩn bị đi, mọi người vẫn giữ thói quen.
Nhưng có thêm một điều.
Họ nhìn vào khoảng trống.
Như thể vẫn có một người đang đứng đó.
Và họ nói:
– “Đi nhé.”
Không ai trả lời.
Nhưng trong lòng mỗi người…
vẫn có một tiếng đáp:
“Về nhé.”



